Sunday, August 10, 2008

Những oan hồn trên Đại Lộ Kinh Hoàng









Thấm thoắt đã 30 năm trôi qua kể từ ngày một đoạn đường số 1 dẫn từ Mỹ Chánh ra Quảng Trị đã được đặt cho cái tên là "đại lộ kinh hoàng". Một người lính nhẩy dù, nước mắt chan hòa, đứng lặng giữa hàng trăm, hàng ngàn xác chết bên cạnh những chiếc xe đạp, xe gắn máy, nằm ngổn ngang, chỏng gọng, những gồng gánh, bao bọc bị đạn pháo đổ ra tung tóe. Những chiếc xe jeep, xe thùng hồng thập tự, vết đạn xuyên lỗ chỗ. Ngọn gió Lào nóng rát mặt đẩy đưa cánh cửa xe cho thấy những xác người nằm trên băng ca, những cọng băng phất phơ chỉ còn bám vào bộ xương khô bởi mấy rẽ xương sườn. Có bộ xương em bé nằm trên bộ xương người mẹ dưới một bụi gai. Có xác khô đét như người tiền sử nằm giữa đám cỏ may bên lề đại lộ. Có xác nằm sấp, có xác nằm co như còn mong bờ đất dưới ruộng che chở cho mình thoát tầm đạn giặc...

Tất cả im lặng. Không có tiếng người, không có tiếng chim. Chỉ có những tiếng phành phạch của những tấm bạt xe, những mảnh quần, vạt áo cứng còng vì bê bết máu khô đang bị gió lùa bay lên như những cái vẫy tay kêu cứu. Thỉnh thoảng, có một mảnh vải, một mảnh băng tuột ra, bay bổng theo gió rồi mắc trên những bụi cây gai trên đồng trống khô cằn... Trên mặt lộ, mỗi xác chết như đã in hình dáng của mình trên nhựa đường bằng một quầng đen đậm.

Đó đây, giữa đám xác người, người ta còn nhìn thấy rải rác những đuôi đạn súng cối 61 lý và B40 là những vũ khí có tầm xa không quá 1 cây số nằm ngổn ngang. Thì ra cộng quân đã đứng rất gần để tác xạ vào đám dân Quảng Trị chạy loạn. Họ đã bắn như bắn bia. Bắn cho chết đến người cuối cùng. Bất kể đàn ông, đàn bà. Bất kể người già hay trẻ thơ. Thật là rùng rợn. Hình ảnh này trong trận tấn công "Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972" ghi sâu mãi mãi trong ký ức của những người đã chứng kiến thảm cảnh người dân Quảng Trị phải gánh chịu và tội ác chiến tranh của những người cộng sản. Đoàn quân tiến ra Quảng Trị, trả lại sự lặng yên, hiu quạnh cho đoạn đường chết chóc. Thoáng nhìn trong đội hình, có người làm dấu thánh giá, có người chắp tay niệm Phật. Chỉ tiếc không có nén hương, ngọn nến thắp lên để sưởi ấm những oan hồn mà thân xác còn phơi giữa đồng khô, cỏ cháy.

Đoạn đường mang tên "Đại Lộ Kinh Hoàng" nay không còn xác chết, không còn dấu vết của tội ác. Họ đã được thân nhân mang về mai táng ngay sau đó. Nhưng từ năm 1975 mỗi năm đến ngày giỗ tập thể, hàng ngàn gia đình ở vùng quê hương Quảng Trị chỉ âm thầm thắp nén hương thơm tưởng nhớ. Không ai dám hé răng nửa lời. Có những người không còn thân nhân thì mồ hoang, mả lạnh, không chút khói hương. Nghĩ đến xót xa làm sao! Họ đã chết tức tưởi mà đến nay họ còn u uất nơi bờ cao bụi rậm, không sao siêu thoát được. Hẳn họ không sao có thể ngờ dược là 30 năm sau, người đời vẫn còn nhớ thương họ.

Tin từ trong nước cho biết, trong thời gian từ ngày 28-4 đến ngày 2-5-2002 vừa qua, Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tỉnh Quảng Trị đã tổ chức tại chùa Long An thuộc quận Triệu Phong đàn tràng cầu siêu cho những nạn nhân bị Cộng Sản sát hại trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972 tại Quảng Trị. Đại lễ được sự hộ niệm của quý thầy từ các vùng lân cận, đặc biệt của Tăng Đoàn Thừa Thiên - Huế. Người ta ghi nhận, có quý Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh, Hòa Thượng Thích Như Đạt, Hòa Thượng Thích Phước Duyên cùng đông đảo quý Thượng Tọa, Đại Đức và Tăng Ni.

Trong suốt thời gian đại lễ, đồng bào hai tỉnh Thừa Thiên và Quảng Trị đã tề tựu rất đông để tham dự, có những buổi lên đến vài ngàn người, mặc dù chính quyền địa phương đã cho cán bộ đi từng nhà để ngăn cản, đe dọa, chặn đường, cấm cho thuê xe. Thượng tọa Thích Hải Tạng, trụ trì chùa Long An cho biết, nhân dịp này, đồng bào đã mang hàng trăm linh vị các nạn nhân của cộng sản trong Mùa Hè Đỏ Lửa đến chùa để xin được giải oan siêu thoát.

Trước khi khai đàn, theo nguyện vọng của đồng bào, quý Thầy đã vào tận Đại lộ kinh hoàng, từ Cầu Dài về phía Hải Lăng, để rước thỉnh các hương linh của nạn nhân cộng sản về đạo tràng chùa Long An. Một tiết mục đặc biệt khác của đại lễ là lễ Phóng sinh đăng, kết thuyền hoa đăng cúng ngay trên dòng sông Thạch Hãn. Vào ngày cuối của đại lễ, cũng có một trai đàn chẩn tế để giúp đỡ cho các gia đình nghèo khổ cơ nhỡ tại địa phương.

Người lính nhẩy dù của 30 năm trước, hôm nay cũng chan hòa lệ rơi khi được tin những oan hồn uổng tử trong Mùa Hè Đỏ Lửa trên Đại Lô. Kinh Hoàng đã được tăng ni phật tử tới tận nơi rước vong về chùa giải oan, siêu thoát. Họ không những được sự tế độ của chư tôn đức mà còn được sự tưởng nhớ của hàng ngàn Phật tử Thừa Thiên, Quảng Trị và hàng triệu đồng bào ta tưởng nhớ tới họ. Hơn 2 triệu người Việt sống tha hương trên đất khách quê người cũng hướng về Quảng Trị, hướng về Đại Lộ Kinh Hoàng và thắp nén hương lòng tưởng nhớ tới họ, cầu nguyện cho họ được siêu thoát và được tiêu diêu miền cực lạc.

Việt Nam còn nhiều oan hồn còn dật dờ nơi nhà tù, trại giam, ven rừng, ven suối, hoang đảo, đại dương. Việt Nam còn nhiều anh linh những người đã hy sinh để bảo vệ bờ cõi, chiến đấu giải phóng dân tộc. Những vị này đã bỏ mình vì sự độc ác của đảng và chế độ cộng sản trên quê hương thân yêu của chúng ta. Cả nước cần cầu siêu cho họ.

Nhưng điều cần phải làm là rửa hờn cho họ và tiếp nối ý chí anh dũng của họ.

Đại lộ Kinh Hòang (trang web Ngô Thế Linh)


Saturday, August 9, 2008

Một cuộc thẩm vấn bất ngờ

Nguyễn Văn Tống

Chấp hành thông báo miệng của công an phường Phú La – Hà Đông về việc khai báo tạm trú của gia đình và khách trọ trong nhà tôi.

Đúng 13h ngày 31/7/2008, tôi có mặt tai trụ sở công an phường Phú La để làm thủ tục khai báo. Ông Bình công an hộ khẩu phường đã đua cho tôi 07 tờ khai và hướng dẫn tôi làm thủ tục kê khai khoảng 20 phút thì xong. Tôi định chào ông Bình ra về thì ngay lúc đó có 03 người đàn ông mặc sắc phục an ninh xuất hiện ( một người chạc ngoài 50 tuổi, hai người kia chạc 30 tuổi ), người lớn tuổi nhất đến mời tôi lên một căn phòng nhỏ ở tầng hai để làm việc. Người lớn tuổi ngồi ở giữa hai người trẻ ngồi hai bên, cả 3 người ngồi đối diện với tôi..

Người công an lớn tuổi nói : Tôi thông báo để anh Tống biết, sở dĩ chúng tôi mời anh lên đây để làm việc là vì : Có đơn tố giác của nhiều người đân, anh là người có tàng trữ và tuyên truyền sách báo, băng rôn có nội dung chống đảng và nhà nước đồng thời có quan hệ với những người xấu từng chống đảng nhà nước, cụ thể là thầy giáo Hùng đang giảng dạy tại trường THCS Bích hòa. Ông này đã phạm tội nhiều lần nhưng xét thấy chưa đủ để bỏ tù, nên chưa bắt.

Nghe xong, tôi phản đối và bác bỏ cái goi là đơn tố giác vu vơ (có người ký tên là Sơn) đó, không có tang chứng vật chứng gì cả mà giám viết đơn tố giác người khác rồi ký tên vào.

-Người công an lớn tuổi hỏi tiếp : Thế còn việc quan hệ với những người mang hành vi chính trị đọc sách báo chính trị chống đảng là có tội.

-Tôi trả lời : Tôi là một nông dân trình độ học vấn thấp, chẳng biết thế nào là làm chính trị. Còn việc quan hệ với ai là cái quyền của tôi, miễn tôi không làm gì trái với pháp luật, trái lương tâm con người là được. Còn hôm nay tôi đến đây là để khai báo tạm trú chứ không phải đến đây để làm việc nào khác.

-Người an ninh lớn tuổi nói, anh phải cho chúng tôi biết những vấn đề tiếp theo : Thế anh quen biết thầy Hùng bao lâu rồi, trong hoàn cảnh nào, thường xuyên có gặp nhau không, lần gặp gần đây nhất là ngày nào, có trao anh tư liệu gì không, có bao giờ cùng đi Hà Nội không, có biết ông Hùng là người công an quản lý và sắp bị đuổi việc không.

-Tôi trả lời : tôi biết thầy Hùng đã từ lâu, vì con tôi học ở trường đó.Thầy Hùng thường xuyên đi đến trường, thỉnh thoảng tôi có gặp thầy mời thầy qua tôi uống nước, chúng tôi hỏi thăm sức khoẻ nhau, hỏi thăm cuộc sống gia đình nhau. Lần gặp thầy gần đây nhất cách đây khoảng nửa tháng rồi. Hiện giờ thầy Hùng làm gì , ở đâu tôi không biết, thầy cũng chưa bao giờ cho tôi sách báo gì. Còn mấy lần đi Hà Nội gặpnhau mời nhau uống rượi uống bia nói chuyện vui, đọc thơ cho nhau nghe.. Việc công an quản lý, thầy Hùng,đúng sai với pháp luật thế nào là việc riêng của thầy.tôi không có quyền hạn giải trình.

-Người an ninh lớn tuổi hỏi : Ngoài thầy Hùng anh có được thầy giới thiệu giao lưu với ai nữa.

-Tôi trả lời : không.

-Người an ninh lớn tuổi hỏi : Thế anh cho ông Hùng thuê nhà bao lâu.

-Tôi trả lời : vì cách đây ít lâu thầy có hỏi thuê phòng trọ, nhà tôi hết phòng. Tôi có giới thiệu thầy đến thuê nhà ông hàng xóm còn việc thuê thế nào ở bao lâu tôi không biết.

-Người an ninh lớn tuổi hỏi : thế trong tuần qua ông đi đâu, làm gì .

-Tôi trả lời : tôi là người tự do tôi đi đâu cũng chẳng nhớ . Vì bắt chợt là đi, cũng chẳng đi đâu xa mà nhớ.

-Người an ninh lớn tuổi hỏi dồn : Cách đây 3 ngày tôi đi đâu

-Tôi trả lời : sáng 27/7, tôi đi lễ ở nhà thờ đạo Mai Lĩnh xã Đồng Mai. Vì tôi là người
Công giáo mà ngày đó ở đó có lễ Quan Thầy. vì lúc đầu tôi không nhớ nên ông an ninh đó hỏi lễ Quan thầy tại sao tôi không nhớ . Tôi nói không một người công giáo nào có thể nhớ hết lễ Quan Thầy của mọi nơi.

-Ông an ninh lớn tuổi hỏi : thường xuyên anh đi dến địa điểm nào.

-Tôi trả lời : tôi đi lễ và trông giữ xe cho bà con giáo dân tại nhà thờ Hà đông , vì tôi là hội viên của hội trông giữ xe.

Ông còn hỏi, thường xuyên có hay về Thạch Bích không, tôi nói ít về (Thạch Bích là làng quê của tôi cách nhà tôi bây giờ hơn 2km). Ông hỏi về lý lịch của tôi, tôi sẵn sàng phúc đáp nhất là những năm tháng tôi còn trong quân ngũ thời chiến tranh.

-Ông còn hỏi tôi nghe nói anh hay làm thơ chống đảng nhà nước :

- Tôi trả lời : tôi làm thơ để nói lên cái tâm hồn và suy nghĩ của tôi về thực tế cuộc sống và xã hội. Nếu các anh thích thì tôi có thể làm ngay bây giờ….

Kết thúc cuộc thẩm vấn, ông yêu cầu tôi ký tên vào bản ghi chép cuộc thẩm vấn đó mà không trao cho tôi một bản là không đúng nguyên tắc làm việc.

Sau cùng ông yêu cầu được về nhà tôi để kiểm tra đơn tố giác tôi. Tôi phản bác. Ông an ninh lèo lái một hồi dài… khoảng 5h 30. tôi miễn cưỡng và đồng ý nhưng với điều kiện chỉ một người trong số đó được về nhà tôi với tư cách là thăm quan thôi, không được tự ý tìm kiếm sục sạo nếu không được sự đồng ý của tôi. Ông an ninh lớn tuổi nhất trí và cử một an ninh trẻ ngồi cạnh đi cùng tôi về nhà tôi. Khi về đến nhà tôi đã thấy ông Bình công an hộ khẩu ngồi trực sẵn ở nhà tôi rồi. Vậy là họ đã sai lời hứa với tôi, nhưng tôi vẫn sẵn sàng đưa hai ông đi thăm quan nhà tôi. Khi được tôi đưa đi thăm nhà tôi các ông đã tự ý bới tìm mọi góc xó, lục lọi sách vỡ của tôi, đề xuất tôi mở tủ và cả va li, tự ý bật máy vi tính của tôi.và hỏi tôi có thường xuyên mở sài gòn báo không…. Rõ ràng, họ đã biến một cuộc thăm quan thành một cuộc lục soát nhưng cuối cùng họ cũng không tìm thấy những gì như nội dung của cái gọi là đơn tố giác.

Mấy ngày qua dân chúng xôn xao bức xúc về cách làm việc vô nguyên tắc, bất chấp luật pháp xâm phạm chỗ ở, vi phạm quyền tự do công dân của công an nhà nước cộng sản Việt Nam.Biết đâu công an thật giả kết hợp với nhau nhằm mục đích cướp bóc, tước đoạt tài sản gia đình nhà tôi thì sao, thực tế báo chí cũng đã nói nhiều rồi. Vì những người an ninh làm việc vơi tôi có xưng danh đâu.

Nếu đúng sự thật họ là những an ninh chính trị thì những việc làm của họ gây mất an ninh, là vô chính trị,

Về phần tôi, tôi là một người nông dân sống tự do, theo đạo thiên chúa giáo, sống luôn tôn trọng luật pháp, tôn trọng lẽ phải sự thật và công lý, tôi luôn cầu nguyện và ủng hộ cho việc đấu tranh cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam.Tôi thật sự lo lắng và bức xúc với cung cách làm việc vô chính trị, xâm phạm quyền con người làm ảnh hưởng đến danh dự và nhân phẩm của tôi, vi phạm luật pháp Việt nam của an ninh chính trị đảng nhà nước cộng sản Việt Nam.

Vậy tôi ghi chép lại sự việc tôi bị thẩm vấn bất ngờ và hành vi lục soát nơi ở của tôi trái pháp luật mất tư cách của công an nhà nước cộng sản Việt Nam, để xung quanh hàng xóm của tôi, bà con giáo dân trong và ngoài nước, các tổ chức Quốc tế bảo vệ quyền con người quan tâm lên tiếng ngăn chặn những việc làm tuỳ tiện vô nguyên tắc bất chấp pháp luật xâm phạm quyền tự do của con người của công an nhà nước công sản Việt Nam để tránh những gì đáng tiếc có thể xảy ra đối với bản thân, gia đình tôi và xã hội.

Hà Đông, ngày 6 tháng 8 năm 2008
Nguyễn Văn Tống
ĐTNR : 0343525022


ĐỐI PHÓ VỚI NƯỚC LỚN

Trần Viết Ðại Hưng

Việt Nam nắm giữ một kỷ lục mà các quốc gia trên thế giới còn lâu mới phá nổi. Đó là kể từ ngày lập quốc, Việt Nam trải qua những thời kỳ chiến tranh dai dẳng mà không nước nào có thể bì kịp. Một trong những nguyên nhân chiến tranh dai dẳng là Việt Nam thường bị những nước lớn dòm ngó và can thiệp. Lúc đầu là quốc gia láng giềng như Trung Hoa, sau này đến những quốc gia phương Tây như Pháp, Liên Xô, Anh, Mỹ. Trong chiến tranh Việt Nam, nhà cầm quyền Việt Cộng phải khéo léo đi dây giữa hai nước đồng minh lớn viện trợ là Liên xô và Trung Cộng để có thể nhận viện trợ dồi dào từ cả hai nước đàn anh vốn đang có những xung khắc với nhau. Đến ngày hôm nay Liên Xô đã sụp đổ và Việt Cộng đương loay hoay đi dây giữa hai nước lớn là Trung Cộng và Hoa Kỳ để tìm sự sống còn cho chế độ của mình. Liệu Việt Cộng có thành công như ngày xưa đã đi dây giữa Liên Xô và Trung Cộng hay phải đối phó với sự xung đột không thể tránh khỏi của hai nước lớn Hoa Kỳ và Trung Cộng ? Câu trả lời không đơn giản vì nó tùy thuộc vào nhiều yếu tố chính trị, quyền lợi kinh tếvà con đường chiến lược mà hai nước lớn Hoa Kỳ và Trung Cộng đang theo đuổi.

Cuối tháng Bảy vừa rồi, Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng giải nhiệm một số tướng lãnh ở quân khu thủ đô. Giới quan sát chính trí suy luận rằng Thủ tướng Dủng muốn chặt tay chân những tướng lãnh thân Trung Cộng để mở đường cho phe phái thân Mỹ của mình nắm bộï máy quân sự. Mới đây Đài Á châu tự do RFA trong cuộc phỏng vấn ngày 31 tháng 7 năm 2008 với một sĩ quan Việt Cộng hồi hưu giấu tên đã cho thấy hai thế lực thân Tàu và thân Mỹ trong Đảng đấu đá nhau khá trầm trọng và điều này sẽ dẫn đến nhiều hệ quả nghiêm trọng cho đất nước Việt Nam.

Sau đây là trích đoạn trả lời của viên sĩ quan Việt Nam trong bài phòng vấn trên

“....Nhưng chắc chắn rõ ràng là nó có một sự đấu tranh nào đó giữa lực lượng thân Mỹ và lực lượng thân Trung Quốc, hai bên đang đấu tranh với nhau rất quyết liệt.

Cái thứ hai nữa là cái việc Hà Nội là địa bàn có thể nói là một trong những địa bàn trọng điểm và vô cùng quan trọng. Mình chỉ cần nói một cách đơn giản thôi. Việc tư lệnh một quân khu đóng tại Hà Nội – mà người ta đồng tình để người ta thay đồi – thực hiện cuộc cách mạng nào đó thì việc đó vô cùng dễ dàng. Khi đã thay đổi rồi thì lập tức tất cả các quân khu, các quân đoàn, các đơn vị khác không kịp trở tay.

Trong cái tình hình như hiện nay, về mặt quân đội, do vậy mà sự thay đổi này có thể là sự thay đổi trong sự chuần bị nào đó. Mà theo nhận định của cá nhân tôi, thay đổi một quân khu lớn như vậy, trọng điểm như vậy, rõ ràng là có một vấn đề gì đó.

Nếu như việc thay đổi này là hoàn toàn từ quyết định của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng và Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng có đủ quyền lực để thay đồi một cái việc như thế thì có nghĩa là phe thân Mỹ đã mạnh lên nhiều rồi. Thực tế phe thân Mỹ đã mạnh lên rất nhiều rồi.

Hiện bây giờ có hai vấn đề: một là Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng ký cái việc này thì phải có một người nào đó trong quân đội ùng hộ. Dứt khoát như thế. Mà có lẽ mình thấy là bộ trường quốc phòng. Bộ trường phải ủng hộ, phải ủng hộ thì mới ký được cái việc như thế. Như vậy khi mà Bộ trường ủng hộ thì có nghĩa rằng Bộ trường cũng có tư tưởng rất hướng về phía Mỹ trong việc hợp tác quân sự về mặt chiến lược và lâu dài.

Đã có những bước thay đổi rồi. Bao giờ quân đội cũng đặt ra tình huống Trung Quốc có thể bất ngờ tấn công, thì ai sẽ là người điều động quân đội để đối phó với tình huống như thế?

Nếu mà còn giữ lại người thật sự thân với Trung Quốc thì chắc chắn họ sẽ không điều động quân, hoặc họ sẽ sử dụng hình thức tác chiến có hại cho phía quân đội Việt Nam hơn. Vì thế mà cuộc thay dổi này mình nghĩ là một cuộc thay đổi rất mạnh mẽ.

Quân đội Nhân Dân Việt Nam cũng như quân Đội Việt Nam Cộng Hòa trước đây, tuy có thể đánh nhau trong quá khứ là việc của quá khứ, nhưng để bảo vệ lãnh thổ của tồ quốc thì như nhau, đều sẵn sàng hy sinh như nhau. Nhũng việc đó, tất cả những người lính và sĩ quan đều sẵn sàng, luôn sẵn sàng làm việc ấy bất cứ lúc nào.

Nhưng tại sao lãnh đạo cứ sợ những việc đó? Quân đội ta không phải là mạnh, ngay cả bây giờ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam không phải là mạnh, nhưng không đến mức độ hèn và yếu để mà lùi bước trước Trung Quốc.

Số sĩ quan trẻ rất là bức xúc về tất cả vấn đề Trung Quốc, nào là Hiệp Định Biên Giới, rồi nào là Hoàng Sa, Trường Sa. Toàn bộ hệ thống lãnh đạo của quân đội, Đảng, nhà nước đều là hèn nhát cả, hèn nhát dến vô cùng luôn.

Hèn đến mức mà mình cảm tưởng mình không thể sống được nữa, nếu mình cứ tiếp tục như thế này. Chả biết mình chiến đấu vì ai. Người lính thì dù mặc bộ quần áo nào, mục tiêu đầu tiên là bảo vệ nhân dân và bảo vệ tổ quốc, và bảo vệ lãnh thổ, sau đó bảo vệ cái gì đó thì mình không biết, nhưng hai cái trước thì mình không biết, nhưng hai cái trước phải đặt lên hàng đầu.

Cái thứ hai nữa là trong quá trình xây dựng chiến lược, phát triển các mối quan hệ quân sự thì mối quan hệ đầu tiên lớn nhất là hợp tác quân sự với Mỹ. Mặc dù Đảng không thích Mỹ một chút nào hết, có thể nói là ghét là khác, nhưng dứt khoát phải dựa vào Mỹ.

... Phải nói thật là Mỹ và trung Quốc đã bắt tay nhau bán rẻ cái Hoàng Sa đó. Sau cái cuộc ngoại giao bóng bàn năm 1972 thì quân đội Trung Cộng tấn công Hoàng Sa mà khi đó Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa còn đang trấn giữ, và quân đội Trung Cộng đã chiếm Hoàng Sa của mình rồi. 54 người lính có thể nói là những người anh hùng của đất nước đã hy sinh ở đó chính là những người lính Việt Nam Cộng Hòa.

Và sau này thì những người lính của Quân đội Nhân Dân Việt Nam cũng chết ở Trường Sa một lần nữa. Những bài học vô cùng đau đớn như thế mà mình không hiểu tại sao lãnh đạo không nhìn ra những việc đó. Lãnh đạo Đảng, nhà nước, lãnh đạo cao cấp nhất của đất nước này tại sao không nhìn ra những việc như thế !

Theo tôi thì cái tôi mong mỏi nhất là Mỹ mở rộng cái chương trình đào tạo quân sự cho Việt Nam theo cái chương trình mà Bộ Quốc Phòng Mỹ dành cho các nước, thì Mỹ sẽ đào tạo nhửng thế hệ sĩ quan trẻ để từ đó họ có . Thế hệ trẻ bao giờ họ cũng có tư tưởng khác với những thế hệ già cỗi và hèn nhát như hiện nay.

Thế hệ sĩ quan trẻ bao giờ họ cũng có tư tưởng cởi mở hơn và có thể nói họ sẽ là những người hàn gắn lại nỗi đau chiến tranh mà cả dân tộc phải chịu dựng, chứ không phải bên nào cả. Cuộc chiến tranh qua đi quá lâu rồi đừng để nó đau đớn nữa.

Tất nhiên cá nhân tôi thì tôi vẫn rất ghét Mỹ vì thật ra Mỹ đã bán cả Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa rồi, bán đi những người gần gũi nhất ủa người Mhỹ rồi. Về phần tôi, tôi vẫn có sự cảnh giác đối với Mỹ, và thật sự đối với Trung Quốc nữa.

Nhưng mà dứt khoát chắc chắn rằng trong khu vực Đông Nam Châu Á này và khu vực Châu Á – Thái Bình Dương . Cả cái vùng này người Mỹ không thể tìm được người bạn nào tốt hơn người Việt Nam cả. Tôi khẳng định là như vậy."

Phải nhận là qua bài phỏng vấn trên, người cựu sĩ quan Việt Cộng đã có một kiến thức khá vững vàng về chính trị và đã lý giải khá chính xác về sự tranh chấp giữa hai phe phái thân Trung Cộng và thân Mỹ hiện nay trong Đảng cộng sản Việt nam, cùng những nguyên nhân đưa đến chuyện Trung Cộng tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974 và tấn công quần đảo Trường Sa trong thập niên 1980.

Ông mơ ước có ngày quân nhân của hai chế độ Cộng sản và Cộng hòa cùng phối hợp với nhau để chống Trung Cộng xâm lăng. Thật ra cơ hội này đã tới nhưng quân đội hai chế độ đã không có dịp phối hợp với nhau để chống kẻ thù truyền kiếp chung. Đó là năm 1979, khi Trung Cộng xâm lăng Việt Nam từ biên giới phía Bắc. Lúc đó đã có những trại cải tạo ở Miền Bắc giam giữ những sĩ quan chế độ miền Nam. Nếu lúc đó Cộng sản Việt Nam thả những người tù miền Nam ra và yêu cầu họ đứng chung chiến tuyến chống kẻ thù dân tộc thì đẹp đẽ và chính nghĩa biết bao!

Tiếc rằng cơ hội xóa bỏ hận thù chống kẻ thù chung này đã không xảy ra vì Cộng sản miền Bắc còn nuôi nhiều thù hận với những kẻ ngã ngựa miền Nam nên không hòa hợp với họ trong chuyện chống ngoại xâm phương Bắc. Phải nói có nhiều người Việt vui mừng khi nghe tin Trung Cộng đánh Việt Cộng! Chẳng qua Việt Cộng quá tàn ác với đồng bào ruột thịt nên một số dân Việt Nam tỏ bầy sự khoái trá khi bọn Việt Cộng bị đàn anh Trung Cộng đánh. Đó là một sự thật đau lòng nghịch lý nói lên tâm trạng thù ghét bọn Việt Cộng đến nỗi một số người Việt Nam đang bị Việt Cộng hành hạ cảm thấy hả hê khi nghe Việt Cộng bị Trung Cộng dạy cho một bài học bằng biện pháp quân sự!

Người cựu sĩ quan Cộng sản Việt Nam đã nhận xét đúng khi cho rằng Mỹ làm lơ khi Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Cũng xin nói thêm sau khi Đặng tiểu Bình đi công du Mỹ về thì Trung Cộng tấn công Việt Cộng năm 1979. Những nước lớn rõ ràng đã tính toán với nhau khi tiến hành chiến tranh với nước nhỏ để tránh sự can thiệp không hay đến bài toán chiến lược toàn cầu của các nước đó.

Ông nói lên sự hy sinh của 54 người lính Việt Nam Cộng Hòa trong trận hải chiến Hoàng Sa với Trung Cộng và nói thêm có một số người lính của Quân Đội Nhân Dân cũng hy sinh khi bị Trung Cộng tấn công Trường Sa vào thập niên 1980. Có điều khác nhau xin góp ý với ông là những người lính Việt Nam Cộng Hòa chết và được vinh danh một cách danh chính ngôn thuận trong khi Đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn dấu diếm sự hy sinh của những chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Tại sao lại có sự dấu diếm hèn hạ như vậy? Câu trả lời là bọn Cộng sản Việt nam âm thầm chịu đụng tồn thất khi đụng độ với quân đội Trung Cộng và không dám nói ra vì sợ mất lòng quan thầy ! Thật là đáng nguyền rủa cho bọn người lúc nào cũng cho là đại diện chính thống của nhân dân Việt Nam mà hành dộng như một bọn Việt gian bán nước.

Nhân đây xin có một cái nhìn khái quát về quan hệ của Trung Cộng với Việt Cộng, quan hệ của Hoa Kỳ với Việt Nam và quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng đề có thể nhìn thấy thế đứng của Hoa Kỳ và Trung Cộng với Việt Nam.

Phải nhận rằng Cộng sản Việt Nam thắng Pháp ở trận Điện biên Phủ năm 1954 là do súng đạn của Trung Cộng viện trợ. Đất nước Việt Nam bị chia hai và Cộng sản Việt Nam nắm quyền cai trị ở miền Bắc. Hồ chí Minh nghe theo lời của Mao trạch Đông và Staline để làm cuộc cải cách ruộng đất tàn bạo giết hại cả trăm ngàn người dân Việt Nam vô tội. Chủ ý của Trung Cộng là muốn nhân cuộc cải cách ruộng đất để làm suy yếu guồng máy Đảng Cộng sản Việt Nam. Tồng biên tập báo Nhân Dân Hoàng Tùng trong một bài viết cho biết khi Việt Cộng nhìn thấy rõ dã tâm của Trung Cộng thì cho ngưng ngay cuộc cải cách ruộng đất nhưng oán thù đã chồng chất không thể nào tẩy sạch được. Lý do Trung Cộng xúi dại Việt Cộng làm cải cách ruộng đất vì Trung Cộng không bao giờ muồn Việt Cộng có một chính quyền vững mạnh . Việt Cộng vững mạnh thì âm mưu bành trướng bá quyền của Trung Cộng sẽ gặp trở ngại nên Trung Cộng tìm cách làm suy yếu chính quyền Việt Cộng bằng mọi cách.

Trong 21 năm Việt Cộng tiến hành cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam (1954- 1975), Trung Cộng vẫn viện trợ quân sự và kinh tế cho Việt Cộng nhưng vẫn không muốn Việt Cộng chiến thắng ở miền Nam. Vào những ngày cuối thàng 4 năm 1975, lúc Sài Gòn đang hấp hối thì chính Trung Cộng, qua trung gian của Pháp, đưa đề nghị muốn giúp đỡ quân sự khẩn cấp cho chính phủ Dương văn Minh với ý muốn ngăn chận chiến thắng của Việt Cộng ở miền Nam. Tổng thống Dương văn Minh không đồng ý sự giúp đở này và rốt cuộc là miền Nam rơi vào tay Cộng sản vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Sau chiến thắng ở miền Nam năm 1975. Cộng sản Việt Nam tổ chức Đại hội 4 của Đảng Cộng sản vào tháng 4 năm 1976 ở Hà Nội. Tất cả những Đảng cộng sản của các nước xã hội chủ nghĩa, kể cả Đảng cộng sản ở nước tư bản như Đảng Cộng sản Pháp, đều gửi đại biểu tham dự. Thế mà Đảng Cộng sản Trung Cộng không gửi người tham dự đại hội 4 của Đảng Cộng sản Việt Nam.. Điều đó cho thấy Trung Cộng không vui vẻ gì, nếu không muốn nói là cay cú , trước chiến thắng của Cộng sản Việt Nam tại miền Nam.

Nhưng rồi sau cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 là lúc hai bên Trung Cộng và Việt Cộng tung ra Bach thư , Hắc thư nói xấu nhau đủ điều , chửi nhau ỏm tỏm . Nhưng sau khi Liên Bang Xô viết sụp đổ thì Việt Cộng lại thần phục Trung Cộng. rồi dẫn đến Hiệp Định Biên Giới trong đó Việt Cộng sẵn sàng bán tháo bán đổ những thước đất yêu quý của tổ quốc Việt Nam cho đàn anh Trung Cộng. Địa đầu giới tuyến của nước Việt Nam là Ải Nam Quan đã bị Việt Cộng dâng cho Trung Cộng một cách không kèn không trống. Khi Trung Cộng tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Cộng thì Việt Cộng im thin thít, không nói nổi một lời phản kháng. Sinh viên và dân chúng Việt Nam biểu tình chống đối sự xâm lăng của trung Cộng thì Việt Cộng ra tay đàn áp thẳng tay.. Nhà báo Điếu Cày Hoàng Hải bị bắt tới giờ này vẫn chưa được thả ra. Nói lên điều này để thấy cái ngu cái hèn của bọn Việt Cộng trong nước . Chúng sẽ bị nhân dân và lịch sử đời đời nguyền rủa vì tội ác bán nước cầu vinh của chúng.

Còn về quan hệ của Mỹ đối với Việt Nam thì sau Hiệp Định Geneve 1954. Mỹ nhảy vào Việt Nam để thay thế Pháp. Mỹ không ký vào hiệp định Geneve cũng vì ý đó. Mỹ lúc ấy theo chủ thuyết Domino, Mỹ e ngại nếu đề miền Nam Việt Nam bị nhuộm đỏ bởi Cộng sản thì những nước lân cận như Miên, Lào, Thái Lan sẽ bị đổ nhào theo. Cho nên Mỹ đổ viện trợ quân sự kinh tế, đem quân lính Mỹ và quân đồng minh vào để mong giữ vững miền Nam. Nhưng rồi khi Tổng thống Mỹ Nixon bắt tay với Mao trạch Đông vào năm 1972 trong chuyến công du qua Tàu của Nixon, Mỹ thấy chủ thuyết Domino không còn cần thiết và quyết định bỏ Nam Việt Nam. Từ đó dẫn đến cơn hồng thủy 30 tháng 4 năm 1975 , Mỹ để cho Cộng sản Việt Nam nhuộm đỏ miền Nam dù Mỹ hy sinh 58000 mạng lính Mỹ và cả trăm tỷ dollars viện trợ trong hơn 20 năm Mỹ tham chiến ở Việt Nam.

Vì quyền lợi, Mỹ nhảy vào Việt Nam và cũng vì quyền lợi Mỹ rút khỏi Việt Nam không thương tiếc. Đó là bài học của những nước nhược tiểu như Nam Việt Nam là đừng bao giờ quá trông cậy vào Mỹ.

Còn về quan hệ của Mỹ và Trung Cộng thì năm 1972, Mỹ bắt tay với trung Cộng để kềm chế Liên Xô vốn đang có cuộc chiến tranh lạnh với Mỹ. Nhưng cho đến hiện nay , khi Trung Cộng quá phát triển về kinh tế và quân sự , có ý muốn lấn sân ảnh hưởng toàn cầu của Mỹ thì quan hệ giữa hai nước không còn êm thắm , cơm lành canh ngọt như ngày xưa. Trong năm này , Mỹ mời Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng vào Quốc Hội để phát cho ngài huân chương cao quý nhất của Mỹ. Mỹ làm như thế không phải vì kính yêu thương mến Đức Đạt Lai Lạt Ma mà chỉ vì muốn dằn mặt Trung Cộng. Dĩ nhiên Trung Cộng ầm ĩ phản đối chuyện Mỹ phát huy chương cho Đạt Lai Lạt Ma nhưng Mỹ phớt lờ không thèm để ý đến. Những chuyện Mỹ la làng đồ chơi thực phẩm Trung Cộng có chất độc là chuyện "không ưa thì dưa có giòi" của Mỹ mà thôi.!

Đối với Việt nam, Mỹ muốn dùng Việt Nam như một con đề chặn làn sóng đỏ Trung Cộng trong khi Trung Cộng lợi dụng sự thần phục của Việt Cộng đề "lấn đất giành dân". Việt Cộng đứng vào thế làm tôi hai chúa nên lúng túng trong cách hành xử để làm sao vừa lòng hai bên. Mới đây Trung Cộng lên tiếng phản đối hãng dầu Mỹ Exxon Mobil khoan dầu trong một số khu vực Trường Sa do Việt Nam kiểm soát. Chính phủ Mỹ lên tiếng cho biết chuyện khoan dầu vẫn tiếp tuc. Nhờ có sự hỗ trợ của Mỹ, Việt Cộng cũng mạnh miêng lên tiếng kỳ này phản bác chuyện phản đối hãng dầu Exxon Mobil của Trung Cộng. Dĩ nhiên Mỹ là đối thủ mạnh mà Trung Cộng phải gờm. Trung Cộng chưa dám chiếm Đài Loan vì còn gờm Mỹ thế thôi chứ sức mạnh quân sự của Đài Loan thì ăn thua gì với sức mạnh quân sự khổng lồ của Trung Cộng .

Những người như vị sĩ quan Cộng sản Việt Nam dấu tên trả lời đài Rfa nói trên không nên căm hờn trong lặng lẽ trước sự nhu nhược, hèn yếu của chính quyền Việt Cộng đối với Trung Cộng mà nên tập họp anh em đồng chí hường để làm một cái gì ngoạn mục như một tiêng chuông cảnh tỉnh Đảng Cộng sản Việt Nam u mê đi vào con đường phản quốc hại dân. Con đường tương lai của những người lãnh đạo Việt Nam phải đi là dựa vào sức mạnh của mình là chính, không làm tay sai cho Trung Cộng cũng như Mỹ vì bọn nước lớn có thương gì đến đất nước Việt Nam mình. Thỏa mãn quyền lời cho chúng thì chúng ưu ái, vuốt ve, đi ngược quyền lợi của chúng là chúng ra tay dùng biện pháp trấn áp, trừng trị ngay. Phải nương vào thế lực của chúng để giữ vững sự độc lập cho đất nước mình. Nên noi gương của ông cha ta ngày trước, vì là thân phận nước nhỏ nên phải triều cống nước lớn Trung Hoa nhưng cũng sẵn sàng đứng lên chống quân xâm lược khi đất nước bị xâm lăng và ông cha ta đã bao lần chiến thắng.

Xin kết thúc bài viết bằng bài thơ "Mỉa mai thay" của Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện để phê phán cái não trạng vọng ngoại của những tên lãnh đạo tay sai suốt ngày trông ngóng ở nước ngoài để cho chúng được “ vinh thân phì gia” trong khi cả dân tộc lầm than, đất nước rách nát, đau thương :

Mỉa mai thay mấy con đường tắc tị
Được cắm biển, khua chiêng, đường chân lý !
Nào đường sang Nga, sang Tàu, sang Mỹ
Dân tộc điên đầu dày xéo kéo nhau đi
Thế kỷ hai mươi thành thế kỷ chia ly
Đói gạo, no tù, đạn bom sát hủy
Riêng béo bở có mấy thằng vô sỉ
Nga, Mỹ hay Tàu chúng vẫn vu vi !

Nguyễn chí Thiện ( 1974)

Phải can đảm đứng lên quật ngã những tên lãnh đạo làm tay sai cho ngoại bang và hỗ trợ những nhà ái quốc chân chính cầm quyền thì mới tìm được sự độc lập thực sự cho dân tộc Việt nam nhược tiểu nhưng bất khuất ngàn đời ...

Los Angeles, một trưa có nắng rộn ràng đầu tháng 8 năm 2008
TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG
Email : dalatogo@yahoo.com


Mèo Tàu.

Chuột Việt Cộng không dám đeo chuông cổ Mèo Tàu.

Chỉ tại nhát gan chớ Mèo Tàu đang bịnh.

Hay có sợi dây gì đó cột lại ?.

Dĩ nhiên để nhai xương chuột Việt Cộng;

Thì Mèo Tàu nhai hồi nào hổng đặng.

Thấy nó dựng lông thẳng đuôi gào rít:

Không vồ !.

Là biết nó có lý do thế nào trong nội phủ ngũ tạng nó chưa yên.

Hoặc là nó gào tranh giành, vì thấy con chuột Việt Cộng,

Đang muốn chạy loanh quanh vô chân mấy con Mèo Mẽo.

Báo chí bên Tàu đua nhau viết bài xách động chửi Việt Cộng rầm rộ. Chúng mưu toan trừng trị Việt Cộng bằng vũ lực, hay chỉ dọa để áp lực Việt Cộng kẹt cứng; không dám có tơ tưởng “Theo ai”. Hay là Tàu Cộng đang dọn đường, sau Olympic sẽ xua quân qua nhai đầu đám lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam ?. Đám lãnh tụ Việt Cộng dễ gì không biết các tin nầy.

Giờ muốn coi Mèo Tàu chỉ gào dọa suông gây áp lực, hay sẽ làm thiệt. Cả tên chủ chó muốn làm thịt chó, cũng biết vuốt ve con chó trước khi xáng một búa vô đầu chó. Lẽ đâu bọn Hồ Ôn dốt hơn thằng chủ chó nọ hay sao ?.

Hay nhứt là cho báo chí Việt Nam chửi Tàu Cộng xả láng. Kiểu đeo chuông cổ Mèo. Chắc lãnh tụ Việt Cộng chỉ mới nghĩ đến vụ nầy là đã rét run, lạnh ngắt. Lạy nó thì dễ, chống nó sợ quá phải không Manh Trớt Dõng ?.

Thôi để ta bày kế và phân tích dùm cho, bọn bây hèn nhát lâu năm, quy lụy nó lâu đời. Hết khả năng phán đoán, chỉ còn cách ôm đầu thở than. Thằng Tàu Cộng bây giờ nó địt một cái cha con bọn bây đứa nào cũng run en, phát lãnh. Nó đã muốn đánh thiệt bằng vũ lực, bọn bây có qua quỳ lạy, nó đã hô đánh, thì nó đã đánh rồi. Sớm muộn gì cũng khó tránh, khó cầu xin. Vậy có cầu an được đâu mà bây sợ. Cầm chắc chuyện Tàu Cộng nó dọa bây, có dấu với dân với nước được nữa đâu, mà dấu giếm cho thêm mất công sợ thúi, ém xì.

Đám dân VNCH nó đúng, nó có chửi bọn bây vong nô bán nước, thì cũng đã chửi bọn bây mấy chục năm nay rồi. Đúng không ?. Giờ có thứ bí mật lịch sử gì, mà bây cũng có là cái thứ danh giá, lịch sự chi đâu mà cùi còn sợ lở !?. Cốt khỉ xưa nay có thành được cốt cọp đâu mà dấu dấu che che. Thứ mạt hạng, vô nghì có tô son, giồi phấn cũng chỉ là quân mạt hạng. Nước vô tay bọn cướp chúng bây, coi như đã mất vô tay Tàu Cộng từ lâu. Chắc vậy rồi !.

Nay hãy theo kế Ta, cho bầy báo bồi bút chửi cha bọn Tàu Cộng lấn đất cướp đảo cho thiệt dữ. Đám báo bồi nầy 32 năm nay cho ăn, cho uống vậy chớ thiệt sự có làm cho đảng được cái chuyện chi hay. Ngoài thứ nịnh Phò Mã Tốt Áo, thứ phò mã quyền phỉ ăn cướp áo. Có khen thì bản chất cũng không hơn ăn cướp cạn.

Nuôi quân ba chục niên, lẽ nào xài một đựng mà bọn bồi bút chúng rụt đầu rùa, co lưỡi két ?. Té đái trong quần !?.

Binh lực súng đạn của quân Bắc Việt ngày nay, Tàu Cộng nó bịt kín. Nhắm mắt ta cũng dư biết, bây chỉ có lấy ná thun mà chống hoả tiễn Tàu.

Đưa mỏ chuột vô móng mèo nó bấu.

Không phải mấy năm nay, bây khoe khoang nào là:

Chánh quyền bây uy tín, bạn bè thân thiết cả mọi quốc gia quốc tế. Là thành viên sáng giá nhứt nhì hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc. Chủ tịt luân phiên tổ chức Asean, Apec gì gì đó tùm lum.

Uy danh bây chói trời, tài năng bây nứt đất.

Ban ngày ban mặt, đứa nào dám ngang nhiên hiếp đáp chánh quyền lềnh Uy Danh bọn bây ?. Đúng lẽ phải lý, đứa nào nó giở trò lưu manh, bây la làng, ai dám rớ ?.

Sao để thằng Tàu Cộng nó cứ thụi lén, đạp ngầm, dập mề ói mật. Mà miệng ngậm cái đếch gì, cứ run rẩy, im re ?.

Bị Tàu Cộng nó nắm “Tẩy” cỡ nào, mà nó đánh mắng trơ đầu ra chịu ?. Để nó bắt uống thuốc độc bại liệt tới đâu. Mà nó đạp đầu cũng phải nín thinh ?!.

Thiệt sao bọn bây cả lũ giống hịt Thằng Nước Mắm Hâm !. Để con vợ nặc nô nó nắm đầu nó vật, nó thoi. Cứ la: Chết mầy chưa ! chết mầy chưa con vợ ngu đần, cho hàng xóm tưởng bây uy tín lớn.

Nay chỉ còn cách la chửi lại đám Tàu Cộng bức hiếp, có khi dân theo, người giúp. Chớ im hoài, cắn răng nuốt nhục, nhục vong nô có dấu mãi được sao ?. Mà càng im, Tàu Cộng nó biết sợ nó chết khiếp, nó càng tung đòn đánh ngầm, đâm lén.

Dân mỗi khi thấy đám lãnh tụ vong nô bây sang Tàu, không lẽ họ chẳng biết bây làm gì sao.

Làm gì đi, sai bọn bồi bút thả tay chửi bọn Tàu Xâm Lăng tới tới đi. Ít gì cũng có cái mà thử coi bọn quân nha dưới trướng nó còn trung thành cùng đảng bây ở mức hạng nào. Coi dân nay có vì tổ quốc lâm nguy, vẫn tiếp tục nghe lời dối trá của bọn bợm bãi chúng bây, mà chết non thêm vài thế hệ. Coi lý tưởng cộng sản của Hồ Chí Minh quỳ lụy Nga Tàu bưng về Việt nam, có còn linh nghiệm gì không. Mà cũng trắc nghiệm coi lâu nay học miết miết tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, thanh niên đoàn viên, đảng viên bọn bây. Đã nuôi dưỡng lòng yêu tổ quốc yêu đồng bào cỡ nào. Hay thằng dạy lếu láo, cho đám học trò láo lếu, kiếm chỗ tiến thân, ăn mãnh nên gật đầu mà bụng nói: Đồ ba xạo !.

Nếu Tàu Cộng nó thực đã quyết đánh bọn vong nô đày tớ nó là chúng bây. Bây hãy để nó đánh công khai, họa may, bây còn chút gì mà bù lu bù loa cùng quốc tế. Chớ nín thinh, im như chó bị trói giò, khớp mỏ, vừa đau vừa nhục, vừa bị miệng đời biếm nhẽ, mà nhục với sử xanh.

Muốn vậy phải lịnh cho bọn bồi bút gia nô của đảng bây chửi Tàu Cộng hết volume vô. Chửi xả cảng, banh càng.

Coi kỳ nầy con chuột Việt Cộng nào có gan Đeo Chuông cổ con Mèo Tàu nầy ha.

Chớ bây im lìm hoài, nó giết bây lần mòn ai cũng biết, mà danh chính ngôn thuận gì đặng viện lời, tiếp cứu.

Lại còn để nó đánh đập khắp nơi bầm tím, miệng bây cứ vẫn hô: Sướng quá, thích quá, tốt quá.

Mụ nội cha bây có sống lại cũng cứ tưởng đảng bây thiệt là Quá Vinh Quang.

Ta nói là nói cho bàng dân thiên hạ, ai biết coi chơi.

Chớ bọn bây hèn hạ vong nô mức độ nào, ai mà không biết.

Trông đợi chi bây dám đeo chuông cổ mèo.

Mẽo nó có hứa chi, Bush cũng mãn nhiệm tới hồi rồi.

Bàn tính gì với Mỹ chỉ nên bàn với nó ở nhiệm kỳ tổng thống đầu nhiệm, sang nhiệm kỳ hai. Chục tên như một, toàn bộ sậu chỉ có dọn dẹp, rửa chén bát, úp xoong nồi, lựa chỗ hạ cánh cho êm. Dọn đường hú họa cho đảng nó nhiệm kỳ khác. Chớ trông mong vô tổng thống “over date” mất công chúng đánh, hổng ai can you !.

Nay chỉ còn cách thử kêu gọi tiềm lực dân tộc lần nầy nữa.

Liệu bề không ai hưởng ứng, đám đầy tớ bây cũng ngó lơ. Sợ xa vợ lìa con. Thời bây hãy mau mau dọn gói, coi ôm gì đó chạy cho gọn. Thì ôm mà dông cho lẹ đi ngheo.

Hồ Lô Tửu. Kế sách Tẩu Thử chi kế.

Thấy bài này của ông TIỆM TẠP HÓA hay wá, chỉa kủa ông đem sang đây.