Friday, August 29, 2008

Thái Hà: Công an đàn áp đẫm máu, máu người vô tội đã đổ

CÔNG AN ĐÁNH NHIỀU NGƯỜI BỊ THƯƠNG

Lúc 19h45 Khoảng gần năm trăm người công giáo Hà nội đã có mặt tại cổng công an quận Đống Đa để cầu nguyện và xin trả tự do cho những người đã đến linh địa Đức Bà bị bắt sáng nay. Đáp lại, lượng lượng cảnh sát cơ đông đã được huy động đến để đàn áp. Họ dùng dùi cui điện vụt túi bụi vào những người công giáo. Họ cũng đã bắt giữ thêm một số người. Một số người bị đánh thương nặng. Đến lúc này vẫn chưa biết rõ có người nào thiệt mạng hay không. Cộng đoàn những người công giáo bị đàn áp mạnh quá đành rút về linh địa và nhà thờ Thái Hà.

Có đông các linh mục trong giáo phận Hà Nội cũng đến xin
trả tự do cho những người bị bắt. Một số mặc áo dòng, một số dân thường. Đến lúc này, chưa biết rõ những ai bị đánh hoặc bị bắt.

Cả tối này Hà Nội láo loạn, cả những người dân thường cũng tham gia xuống đường đồng hành với bà con công giáo.

Chúng tôi sẽ cố gắng tiếp tục theo dõi tình hình để phán ánh với quý vị sau. Xin tín hữu toàn cầu hiệp thông cách đặc biệt với anh chị em giáo dân Hà Nội trong lời cầu nguyện và trong việc cất lên tiếng nói của công lý và sự thật.


Có rất nhiều người bị thương nhưng trong cơn hỗn loạn chỉ chụp hình được 2 người

CÔNG AN ĐÀN ÁP DÃ MAN NHIỀU NGƯỜI BỊ THƯƠNG VÀ BỊ BẮT

Lạc Việt

Mọi người đến từ chiều. Họ còn ở lại đợi một người đàn ông bị bắt giam. nói ông này mới chỉ bị triệu tập đi để điều tra.

Khoảng 20 h, có một đoàn người nữa đi ra cổng công an quận Đống Đa. Hẳn đây là số giáo dân vừa đi lễ tối xong.

Không còn bảng hiệu gì. Trời đã tối. Họ ngồi trên vỉa hè. Ngồi trong vòng cái dây thừng to gần bằng cổ tay cảnh sát đã giăng.

Bóng dáng của họ thấp thoáng giưã ánh đèn xe cộ qua lại dưới lòng đường. Tiếng hát và lời kinh của họ nhoè đi trong tiếng còi và tiếng các loại động cơ đang lưu thông.

Người đi đường nhận ra họ qua lời kinh và tiếng hát khác lạ bên hè phố. Tò mò đi chậm lại để nhìn. Nhưng công an cứ vảy cái gậy chỉ huy mãi và thúc họ qua mau.

Đột nhiên có nhiều tiếng còi hụ. Mấy cái xe cảnh sát lao tới. Rồi tiếng rầm rập, huỳnh huỵch lao xuống. Loáng một cái. Các cảnh sát cơ động, đầu đội mũ sắt. Tay cầm dùi cui điện. Vượt qua các tu sĩ mang tu phục. Đồng loạt lao thẳng vào đám đông.

Dùi cui toe lửa trên đầu, chân, tay, vai các nạn nhân. Các roi điện xẹt lửa lạch đạch giữa những tiếng kêu thất thanh, và những tiếng đấm đá huỳnh huỵch trên hè phố. Những người ngồi trên hè phố không kịp phản ứng. Hầu như tất cả đều bị ăn dùi cui điện của cảnh sát.

Người bị ném ra giữa đường. Người bị ném lên xe cảnh sát. Không biết rõ bao nhiêu người bị bắt. Trong cảnh nhập nhoè chúng tôi thấy ít nhất khoảng 1 chục người bị xe hơi và bị công an lôi đi về phía Trung Liệt.

Một thanh niên bị khoảng 1 chục cảnh sát vây quanh đánh túi buị, rồi lôi đi nhưng người dân hai bên đường đã kịp ngăn cản cảnh sát cho anh chạy thoát.

Một người nam khác không biết bị đánh vào đâu mà anh nằm vật ra vỉa hè bất tỉnh. Có vài ba phụ nữ xông vào cứu anh này. Một giọng nữ quả cảm: “Sao các anh ác thế! Đánh chết ngất người ta thế kia mà không cho người ta cứu à”. Cô xông vào đưa người bị ngất đi. Nhưng cảnh sát nói: “Cho nó chết mẹ nó đi!” và nhanh hơn cô, cảnh sát ném người đàn ông này lên xe thùng. Đấy là một người đàn ông khoảng 35 tuổi, hơi mập.

Tất cả chỉ diễn ra trong khoảng thời gian 5 ph út. Theo đồng hồ của tôi là t ừ 20 16 đến 20 h 21 phút tối ng ày 28.08.2008

Một số nạn nhân được những người đi xe máy chở về. Một số tự đi về. Phần lớn tựu lại sân nhà thờ Thái Hà cầu nguyện. Vị các linh mục xin mọi người cầu nguyện cho các giáo dân bị bắt và tha thứ cho những người đã bắt bớ và đánh đập họ./.





Giáo dân đứng cầu nguyện bên kia đường......


Bắt đầu đàn áp .......


Đàn áp giáo dân


Một Thanh niên bị 6 công an đánh, dẫm vào ngực, ngất ngay trên đường Thái Hà


Một giáo dân sau khi về nhà, vẫn còn vết máu trên người

MÁU NGƯỜI VÔ TỘI ĐÃ ĐỔ
Đức Hòa dcct

Có lẽ không có từ nào hợp lý hơn để nói lên thảm trạng mà anh chị em giáo dân ở Giáo xứ Thái Hà, cũng như của những giáo dân ở những nơi khác đến để cùng hiệp thông với họ, đã phải chịu.

Máu của họ đã đổ ra chỉ vì họ muốn nói lên tiếng nói của những người bị áp bức.

Họ là thường dân, là những người mà vẫn được người ta gọi là "người chủ" bị những người tự nhận là "đầy tớ" đánh đập. Những người "đầy tớ" ấy được ăn học, được đào tạo và đang được nuôi sống bằng mồ hôi nước mắt của "chủ", lại quay ra đánh đập "chủ" của mình!

Khẩu hiệu xây dựng một đất nước "công bằng, dân chủ và văn minh" có thực sự là mục đích mà những người đưa ra muốn đạt đến hay đó chỉ là một thứ "bánh vẽ" mới?

Làm sao có được "công bằng, dân chủ, văn minh" thực sự đúng nghĩa của nó khi mà người dân vô tội bị đàn áp bởi những người do mình nuôi dạy, bởi những dụng cụ được mua sắm bởi đồng tiền thuế của mình.

Nhìn những người dân với khuôn mặt máu me trên nhiều trang mạng toàn cầu (chắc chắn sẽ không bao giờ có trên các báo chí của Nhà Nước) mà đau lòng. Đau lòng vì biết bao người dân "thấp cổ bé họng" vẫn đang bị áp bức, đau lòng vì cảnh "đầy tớ" đánh "chủ"!

Có thể sẽ có những người thờ ơ với biến cố này, hay có những người lại tiếp tục dùng lý lẽ để ngụy biện. Nhưng đối với tôi thì đây là những giọt máu của người dân vô tội. Những giọt máu đó sẽ không bao giờ bị quên lãng, bị uổng phí.

Có thể nhiều người sẽ quên sự kiện này hay tìm cách làm cho người ta quên đi, nhưng chắc chắn từ ngày hôm nay, lịch sử hình thành và xây dưng của Giáo xứ Thái Hà, Nhà Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam sẽ không bao giờ quên ngày này: ngày 28 tháng 8 năm 2008 ở tại Thủ Đô Hà Nội, nơi vẫn được gọi là "ngàn năm văn hiến", máu của người vô tội, của người nghèo, của người bị cướp của đã đổ ra!

Hà Nội đang có nhiều công trình xây dựng, nhiều kế hoạch để mừng 1000 năm Thăng Long-Hà Nội. Mong lắm thay có những công trình, những chương trình thực sự vì nước, vì dân; mong lắm thay khi mừng sự kiện đó người dân Hà Nội và cả nước thực sự được sống trong cảnh "công bằng, dân chủ, văn minh".


CHÍNH QUYỀN RA TAY ĐÀN ÁP
Dom Phan Dũng

Hãy chú ý cách dùng từ ngữ và cách thức mà chính quyền thực hiện đối với Thái Hà thông qua báo chí, Đặc biệt báo Hà nội mới và những lời tuyên bố cũng như đề nghị đầy vẻ sắt thép mà chủ yếu nhắm vào Linh mục Vũ Khởi Phụng hòng lung lạc giáo dân và hàng Giáo phẩm tại đây.

Và quả đúng là như vậy, chứng cứ không có, luật thì bất công, bất minh, tiền đã bỏ túi không ói ra được, khiêu khích không xong, vu khống không thành, đối thoại thì đuối lý. Vậy chỉ còn cách đàn áp, là cái mà chính quyền vô đạo này thừa sức và khả năng. Nhưng còn e dè lòng dân cả nước. Nên chính quyền dùng chiêu bài sử dụng các công cụ báo chí và truyền thanh truyền hình để lót đường tạo ra luồng dư luận ảo để ra tay đàn áp như bản tin truyền hình trên VTV tối qua ngày 27/8 chuẩn bị khời tố hình sự vụ án Giáo Xứ Thái Hà với hai tội danh: Gây rối trật tự công cộng và phá hoại tài sản công dân.

Cũng thật quá nực cười, trước khi đàn áp. Báo Hà nội mới cũng làm một bài rêu rao và kêu gọi các đài báo khác cùng lên tiếng. Chúng đưa ra các bằng chứng là bản kê khai tài sản và bàn giao cho nhà nước quản lý tài sản giáo hội do Linh Mục Vũ Ngọc Bích ký. Hình ảnh của bản kê khai này được đăng nhoè nhoẹt, chữ li ti như kiến phải dùng kính lúp may ra mới đọc được. Trong bản kê khai tài sản và giao đất có nhiều điểm bất hợp lý như sau:

Ta hãy xem xét lại hai từ KÊ KHAI và BÀN GIAO. Cái bản kê khai này ai còn lạ gì trong những năm CCRĐ để cướp bóc , giết chóc đấu tố của chính quyền cộng sản. Kê khai không phải là giao quyền sở hữu, chỉ là kê khai những tài sản mình có hoặc quản lý. Do đó không thể dùng lập lờ từ ngữ để chiếm đoạt. Bàn giao cũng không phải là chuyển quyền sở hữu. Chúng chỉ đúng khi có bản chuyển nhượng sở hữu dưới các hình thức cho, tặng, biếu, mua bán.. mà thôi. Điều này giống như hiện nay các Công ty vẫn thường làm khi giao một chi nhánh, một tài sản nào đó cho một người khác quản lý như Giám đốc chi nhánh…Chỉ là quản lý tạm thời chừng nào chủ sở hữu muốn thay đổi người quản lý khác thì người được giao quản lý trước đó phải giao trả lại và bàn giao cho người quản lý mới hoặc trả về cho chủ theo yêu cầu của chủ sở hữu bất cứ lúc nào. Các công ty còn làm tốt hơn mấy cái biên bản đó của chính quyền nhiều vì bản bàn giao luôn có chữ ký người giao, người nhận. Đại đa số trường hợp còn có đủ dấu mộc của chủ sở hữu, phải có quyết định bổ nhiệm, quyết định huỷ quyền quản lý của chủ sở hữu, thậm chí đôi khi còn phải công chứng các văn bản này nữa. Tôi chưa nói đến mấy cái biên bản “Bí mật quốc gia” được trưng ra đó để lừa bịp dân chúng là do nguỵ tạo, Chữ ký chưa chắc là của Linh mục Vũ Khởi Phụng. Mà có đi chăng nữa thì chính quyền nên học lại từ ngữ việt nam, học hành lại cho chuẩn để đừng hiểu từ ngữ “ Phong phú” làm mất đi vẻ đẹp của tiếng việt và mất đi lòng dân.

Trước đó các văn bản này được gọi là bí mật quốc gia mà hiện nay lại giao cho báo chí đăng tùm lum thì trước hết phải xử tội những kẻ làm lộ bí mật quốc gia trước đã, tội của mình sờ sờ to đùng như thế không sửa sai và nghiêm trị thì sao nói được dân, Hành pháp mà phạm pháp thì còn gì là công lý. Suy cho cùng, giả như nhân dân có đập bỏ hết cả công ty may chiến thắng đi chăng nữa thì cũng chỉ là giúp cho chính quyền phá bỏ những cái xây dựng bất hợp pháp. chứ chưa nói đến là một bức tường chỉ cần dùng tay bóp từng mảng gạch lớn như truyền hình VTV đã chiếu, Chỉ cần xem lại chất lượng công trình như vậy cũng đủ hiểu người xây dựng ra nó đã ăn sắt, ăn thép, ăn ximăng như thế nào. Nhà nước nên xem lại bảng hạch toán , hoàn công xây dựng của công ty này.

Chính quyền cũng nên biết. Trong phúc âm công giáo có câu “ Hạt giống mà gieo xuống đất nếu không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nếu nó thối đi sẽ sinh nhiều bông hạt”. Chính quyền các áp bức, càng khởi tố, càng điên cuồng chiế, đoạt bằng bạo lực bao nhiêu thì chỉ làm cho cộng đoàn công giáo càng đoàn kết và nêu cao công lý và hoà bình chừng đó. Các tín hữu sẽ càng phát triển và ngày càng tin tưởng vào công lý. Cái mà chính quyền chưa bao giờ có.

Nói với BGĐ công ty may chiến thắng vài điều: Hãy suy nghĩ và từ bỏ ý định cùng với chính quyền cướp đất đi, vì chân lý cho việc thành công bao giờ cũng là Thiên thời - Địa lợi – Nhân hoà. Cả ba điều này hiện công ty cùng không có và không bao giờ có trên mảnh đất của Thái hà, Đừng mơ tưởng chuyện nhân định thắng thiên. Trái với ý trời thì trời tru mà đất cũng diệt, trái với lòng người thì chỉ có thất bại mà thôi. Hãy suy nghĩ cho kỹ vì hành động của công ty hiện nay đang là hành động tự sát.

Đứng trước việc ra tay đàn áp của chính quyền. Xin nhắc lại một tư tưởng của Triết học Maclênin

1. Triết học Maclênin đã từng viết . Tôn giáo, sắc tộc là những thùng thuốc nổ cực mạnh. vậy nên tốt nhất là đừng châm ngòi nổ bằng những hành động đàn áp và đê hèn như những ngày qua. Công giáo việt nam hiện nay chiếm 1/10 dân số cả nước, là một trong những tôn giáo có tổ chức và tính đoàn kết. Do đó, không phải dễ dàng đàn áp bất công.

2. Mặt trái của bản chất không có tự do tôn giáo của Chủ nghĩa Cộng sản sẽ phơi bầy lộ liễu trước dư luận quốc tế, Như vậy chính quyền rất khó ăn khó nói trước cái phao Hoa kỳ mà Việt nam đang cần bấu víu để phát triển kinh tế xã hội, một cái phao luôn đề cao sự dân chủ, công bằng , nhân quyền và tự do tín ngưỡng.

Tất cả các tôn giáo khác đều đang theo dõi vụ này, nên ra tay đàn áp chỉ làm cho hàng triệu tín đồ tôn giáo khắp Việt nam mất đi lòng tin vào cái gọi là “ Đường lối sáng suốt của Đảng” mà thôi”.


Nguồn:

Chúa cứu thế

Thử thách với giáo dân Thái Hà.


Bước đường cùng : đổ dầu vào lửa
Thử thách với giáo dân Thái Hà

J.B. Nguyễn Hữu Vinh



Khoảng 30 công an đến bắt ông bà cụ Nguyễn Văn Lân

Chiến dịch truyền thông bịa đặt, bôi xấu và nhục mạ

Sau khi các phương tiện truyền thông nhà nước tới tấp đàn áp thông tin với những người Công giáo và tu sĩ xứ Thái Hà một cách bất chấp lương tâm đạo đức nghề nghiệp cũng như lương tâm con người. Người ta tự hỏi, trong số các tổng biên tập, các phóng viên báo chí Việt Nam, chẳng lẽ không còn những con người có chút lương tri tối thiểu để viết về vụ việc này một cách chân thực hơn, ngoài “tính đảng, tính chiến đấu” thì ít nhất còn có một chút tính người? Nhưng không!

Mục đích của chiến dịch truyền thông rầm rộ vừa qua nhằm để thực hiện những chỉ thị của cấp trên cho các báo mà báo Hà Nội Mới đưa tin là: “các cơ quan báo chí nghiên cứu, tiến hành đăng tin, viết bài phản ánh, tạo dư luận lên án đấu tranh mạnh mẽ”.

Với sự định hướng như thường thấy trong vô vàn những định hướng như vậy, có nghĩa là nhà nước đã tạo cho báo chí “lề đường” buộc phải đi trong vụ này, đó là “tạo dư luận lên án” việc đòi lại đất đai, tài sản của tôn giáo tại giáo xứ Thái Hà: Lên án việc tu sĩ và giáo dân, bất chấp những văn bản nhập nhằng, bất chấp sự khuất tất, cả vú lấp miệng em của nhà nước, bất chấp việc nhà nước đã de dọa trấn áp mà vẫn kiên gan đòi lại công lý, công bằng. Lên án việc giáo dân đã chặn đứng những âm mưu chia chác mảnh đất này, mà không khó lắm thì ai cũng hiểu những người dự chia phần béo bở này là ai. Lên án những giáo dân tố cáo kẻ nhũng lạm vi phạm pháp luật ở đây, sự vi phạm đã được nhà nước công nhận. Lên án những người dũng cảm đòi lại tài sản của mình bị chiếm đoạt một cách trái phép bằng tay không và lời cầu nguyện.

Chứng cứ?

Sau 12 năm khiếu nại kể từ 1996 đến nay, sau những tháng ngày cầu nguyện, nắng mưa, căng thẳng và vô cùng vất vả của giáo dân, của lực lượng bảo vệ và các cơ quan chức năng. Sau bao công văn, giấy mực, bao tiếng kêu gào hết đơn khiếu nại rồi đến khiếu nại khẩn cấp, đề nghị… của các tu sĩ Dòng Chúa Cứu thế - Xứ Thái Hà, cuối cùng, thì ngày 26/8/2008, UBND TP Hà Nội cũng đã thò ra các chứng cứ, mà qua đó, họ cho là cơ sở để biến đất của Dòng Chúa Cứu thế - Xứ Thái Hà thành của nhà nước, rồi thành của tư nhân.

Như vậy cũng đã là tốt, vì dù sao, UBND đã phải lắng nghe tiếng kêu của dân mà đưa ra các chứng cứ để chứng minh việc chiếm đoạt, sử dụng đất đai tài sản của Dòng Chúa Cứu thế - Xứ Thái Hà là hợp pháp. Điều đó chứng tỏ, UBND TP Hà Nội đã bắt đầu chú ý đến việc hành xử theo luật pháp quy định khi mình thủ đắc tài sản, thì phải chứng minh nguồn gốc bằng giấy tờ phù hợp pháp luật.

Như vậy, đã thấy lần này UBND TP Hà Nội đã thay đổi cách làm việc bằng pháp luật để làm gương cho dân mà không phải là cách hành xử như trước đến nay là chỉ có nguyên mỗi một câu được nhắc đi nhắc lại “Không có cơ sở giải quyết” mà không đưa ra chứng cứ, thể hiện sự thiếu tôn trọng người khiếu nại đã hơn 12 năm nay.

Bây giờ, chỉ việc so sánh chứng cứ, văn bản để hai bên cùng chứng minh quyền sử dụng đất đai và sở hữu tài sản của Dòng Chúa cứu thế - Xứ Thái Hà thuộc về ai. Và cái lẽ tự nhiên là của ai thì trả người đó, khỏi tranh chấp.

Trước cửa công lý, bên nào có lý sẽ được thừa nhận và bên kia sẽ phải tâm phục, khẩu phục mà rút lui. Như thế, bà con chắc sẽ được yên ổn về nhà làm ăn, mà nuôi con nuôi cháu với tấm lòng thanh thản. Các chiến sĩ bảo vệ sẽ hết những đêm dài căng thẳng trực chiến. Và những mưu ma chước quỷ sẽ hết cơ hội tái diễn.

Trong công văn số 680/UBND-NNĐC ngày 26/8/2008 của UBND TP Hà Nội gửi Nhà thờ Thái Hà, chúng tôi đọc được dòng chữ: “bản gốc các tài liệu, hiện sở Tài nguyên – Môi trường và Sở Xây dựng TP đang lưu trữ”. Ôi, chỉ mấy chữ đơn giản vậy thôi mà cả 12 năm nay nó không được nói ra để dẫn đến mức độ như bây giờ. Quả là tìm được một câu của cơ quan công quyền có thể giải quyết một sự việc cho đơn giản thật là khó. Nếu như điều này được nói ra cách đây 12 năm, thì chắc bây giờ quan đã ăn ngon, dân đã ngủ yên mà không vất vả, tốn kém.

Tưởng thế mà… không phải thế, chứng cứ gỡ rối càng thêm rối

Theo nội dung Công văn trên, UBND TP yêu cầu: “các linh mục Giáo xứ Thái Hà nghiên cứu kỹ để hiểu rõ hơn về Quyết định giải quyết đơn khiếu nại đòi quyền sử dụng đất”.

Nhưng, khi nghiên cứu các loại tài liệu được coi là chứng cứ đó dù chưa kỹ, bởi đây là bản photocopy không là bản gốc, chưa được giám định những tư liệu, chữ ký trên đó là thật hay giả, chỉ nhìn bằng mắt thường, đã thấy có nhiều điều khó hiểu mà không giải thích được.

Điều khó hiểu đầu tiên, đó là tất cả những tài liệu này đều không có bất cứ một con dấu nào của Dòng Chúa Cứu thế, - Xứ Thái Hà, mà tôi nghĩ Dòng này, nhà thờ này trước đến giờ vẫn tồn tại liên tục, vẫn có con dấu hiện diện. Chỉ duy nhất có một giấy có con dấu thì lại có thêm một con dấu khác nằm đè lên nó? Nhưng chữ ký thì hoàn toàn xa lạ như nước với lửa so với những chữ ký còn lại. Tôi thấy lạ cho mấy cái tài liệu mà được cho là “Linh mục Bích” ký 100%.

Điều khó hiểu thứ hai là tất cả các tài liệu trên, chỉ duy nhất có linh mục Bích ký, mà không có một chữ ký nào khác của bất cứ ai.

Trong quyết định của UBND TP Hà Nội ngày 30/6/2008 đã nói chắc như đinh đóng cột rằng: “Ngày 24/10/1961, linh mục Vũ Ngọc Bích (người quản lý nhà, đất) đã ký biên bản “Hội nghị bàn giao nhà thống nhất quản lý vào Nhà nước” . Trong công văn của Sở Tài nguyên Môi trường và Nhà đất số 1784/TNMT&NĐ-CS ngày 7/5/2008 lại nói chắc như cục gạch rằng: “Trong thời kỳ Nhà nước thực hiện chính sách cải tạo xã hội chủ nghĩa về nhà đất trước đây, ngày 24/11/1961, linh mục Vũ Ngọc Bích (người quản lý) đã bàn giao khu nhà đất Thái Hà qua nhà nước thống nhất quản lý”.

Trong tài liệu UBND TP gửi đến để làm chứng cứ cho việc chiếm đoạt đất Thái Hà, nếu căn cứ các tài liệu và văn bản của TP Hà Nội, theo suy luận đơn giản nhất về thời gian chúng ta thấy rằng:

- Ngày 24/10/1961 “Linh mục Bích” ký biên bản bàn giao toàn bộ nhà đất (trừ Nhà thờ) sang Nhà nước quản lý trên diện tích khoảng 60.000m2 (theo quyết định của TP).

- Ngày 9/11/1961 “linh mục Bích” lại kê khai toàn bộ nhà đất nhưng do mình đang quản lý trên 6ha? (Theo chứng cứ TP cung cấp)

- Ngày 10/11/1961 “Linh mục Bích” lại kê khai bàn giao tiếp khu đất trên qua Nhà nước quản lý, kể cả nhà thờ vì toàn bộ chỉ hơn 60.000m2. (Theo chứng cứ TP cung cấp)

- Ngày 24/11/1961 “Linh mục Bích” ký biên bản bàn giao khu đất Thái Hà đất sang Nhà nước quản lý trên diện tích khoảng 60.000m2 (Theo công văn Sở Tài nguyên MT).

- Ngày 27/5/1963 (con số này bị sửa chữa), tức là hai năm sau, “Linh mục Bích” lại tiếp tục có đơn xin bàn giao qua nhà nước thống nhất quản lý với tổng diện tích hơn 60.000m2. (Theo chứng cứ TP cung cấp)

- Ngày 24/12/1991 “Linh mục Bích” có thư gửi HTX Dệt thảm Đống Đa xác nhận nhận 40 triệu đồng của HTX Dệt thảm Đống Đa. (Theo chứng cứ TP cung cấp). Chúng tôi thấy ngày 24/12 là ngày lễ Noel???

Như vậy, theo các văn bản đã nói ở trên, thì “Linh mục Bích” phải có đến hơn 240.000m2 đất tại khu vực Thái Hà để bàn giao qua nhà nước quản lý trong 4 lần ở trong 4 thời điểm khác nhau. Thực tế, đất đai của Dòng Chúa Cứu thế - Xứ Thái Hà cũng chỉ là hơn 60.000m2.

Và tất cả những giấy tờ đó, thì linh mục Bích cũng chỉ là người quản lý, chủ sở hữu vẫn là Dòng Chúa Cứu thế

Tất cả những giấy tờ văn bản trên, tuyệt nhiên không có bất cứ con dấu nào của Dòng Chúa Cứu thế, trừ một văn bản, có chữ ký lạ hoắc thì được đóng hai con dấu khác nhau, chồng lên nhau. Có lẽ, đâu là lần đầu tiên trong đời, tôi thấy được một thứ giấy tờ lạ lùng như thế mà được nhà nước công nhận là chứng cứ pháp lý. Có người hỏi bà giám đốc Xí nghiệp Thảm len thì bà ta khẳng định không đưa cho linh mục Bích một xu nào?

Điều lạ nữa, là văn bản nhà nước luôn khẳng định về cái “Hội nghị bàn giao nhà đất sang nhà nước thống nhất quản lý” vào ngày 24/10 và ngày 24/11/1961 là căn cứ để UBND TP coi đó là ngày mà của nhà dòng thành của nhà nước. Nhưng trong mớ chứng cứ nói trên, không hề có biên bản bàn giao này.

Điều lạ lùng nhất mà khi cung cấp những cái gọi là “chứng cứ” về đất đai nói trên, Nhà nước đã quên một quyết định quan trọng là quyết định số 76/QL-NĐ để giao đất cho Xí nghiệp thảm len, nhưng được ký từ ngày 30/1/1961. Quyết định này được Đài Truyền hình đưa lên để nói: đây là những giấy tờ mà linh mục Bích đã ký hơn 50 năm trước để giao đất cho nhà nước? Phải chăng là họ lại “quên”?

Không, theo tôi, không có chuyện quên đó, nếu thò cái văn bản đó ra, hiển nhiên người dốt nát nhất về luật pháp cũng phải hỏi: Ngày 30/1/1961, TP Hà Nội lấy đâu ra đất để giao cho Xí nghiệp Thảm len 19.296m2. Câu hỏi này thì tôi chắc chắn có ngụy biện, bóp méo giỏi như báo đài nhà nước, cũng không thể trả lời.

Điều mà UBND TP Hà Nội đã không tính đến mà sửa chữa những chữ “quản lý” trong các văn bản nói trên, bởi vì từ QUẢN LÝ hoàn toàn không có đồng nghĩa với từ BÁN, CHO, TẶNG, HIẾN, ĐỔI… hay một từ nào đó tương tự việc chuyển quyền sở hữu tài sản.

Tất cả những giấy tờ kia, chỉ duy nhất bàn giao cho nhà nước quản lý theo đúng chức năng quản lý của nhà nước. Tuyệt đối không phải là sang nhượng, chuyển quyền sở hữu, mua bán, đổi chác…

Riêng từ “quản lý” này. Công văn của Ủy ban Đoàn kết Công giáo Quận Đống Đa đã định nghĩa rõ. Mời UBND TP Hà Nội xem lại để có thể hiểu được ý nghĩa của từ này.

Khi thực hiện những công việc đó, nếu có, thì “Linh mục Bích” cũng ghi rõ là “Người quản lý” mà thôi. Mà người quản lý, thì đương nhiên là không bao giờ được tự ý định đoạt, bán đổi, cho, hiến tài sản của chủ mình. Nếu có, chỉ là sự ép buộc trong hoàn cảnh bất khả kháng mà pháp luật không bao giờ chấp nhận.

Muốn định đoạt được những tài sản trên bởi “linh mục Bích”, đương nhiên cần phải là ủy quyền của Dòng Chúa Cứu thế và Giáo xứ Thái Hà - chủ sở hữu tài sản đó. Tất cả những ủy quyền trên, UBND TP Hà Nội không hề có.

Cũng cần nói rằng: Hiện nay, tất cả giấy tờ về quyền sở hữu nhà đất ở đây, Dòng Chúa Cứu thế - xứ Thái Hà đều đang nắm giữ. Vậy mà trong một tài liệu cho là của Linh mục Bích ký năm 1963? Thì đã kèm theo các giấy tờ làm bằng chứng gồm có đất đai Nhà thờ Nam đồng?

Điều cần nói nữa mà hình như UBND TP Hà Nội chưa kịp nghĩ đến, hoặc chưa sáng tác kịp đó là khi có người bàn giao, thì đương nhiên phải có người chấp nhận bàn giao? Nhưng tất cả giấy tờ kia, chỉ có một mình “Linh mục Bích” bàn giao quản lý, mà không có bất cứ một văn bản nào của người nhận bàn giao? Trong khi tài liệu ghi rõ: “kể từ ngày được chấp nhận bàn giao”. Vậy thì bàn giao cho ai? Bàn giao để nhằm mục đích gì? Hoàn toàn không có, trên các văn bản, chỉ duy nhất một chữ ký được cho là của “Linh mục Bích”?

Về nguyên tắc biên bản bàn giao, ngoài thời gian, địa điểm, nội dung phải có bên bàn giao, và bên nhận bàn giao.

Nhưng, ở đây thì không, vì thực tế đất đai đã bị cưỡng chiếm từ đầu năm 1961 còn đâu. Không cần giao cũng chẳng cần bàn khi mà thời đó, nhà nước có thể bắt bỏ tù bất cứ người linh mục, tu sĩ, giáo dân nào nếu thấy ngứa mắt mà không cần án. Bao nhiêu người đã chết rũ tù đến bây giờ không biết ở đâu là những chứng cứ hiển nhiên. Dòng Chúa cứu thế Thái Hà cũng không là ngoại lệ .

Vì sao chậm trễ, vì sao lại… đưa ra?

Chắc có lẽ biết rằng, với những “chứng cứ” không thể nói và cơ sở pháp lý như trên cho việc chiếm đoạt đất Thái Hà, nên UBND TP Hà Nội đã kiên quyết không chịu thò nó ra từ xưa đến nay. Dù bên phía Nhà thờ đã kiên quyết yêu cầu theo đúng nguyên tắc pháp luật.

Điều này cũng để giải thích vì sao ngay từ khi Linh mục Bích còn sống, đã nhiều lần khiếu nại nhưng các cơ quan đều bịt tai che mắt mà không hề hồi âm. Đến khi ngài đã chết, thì mới có cái công văn và quyết định rằng: “Linh mục Vũ Ngọc Bích đã bàn giao qua nhà nước quản lý” nhằm để bao biện cho việc chiếm đoạt này. Nếu như đúng là có việc Linh mục Bích đã chuyển quyền sở hữu hợp pháp cho nhà nước, mà còn đòi lại, thì tôi tin là với hệ thống chuyên chính vô sản này, Linh mục Bích có mà… vỡ mồm ngay.

Cũng hiểu điều đó, nên trước khi lìa trần về với Chúa mà chưa hề yên tâm, Ngài đã đứng trước giáo dân cộng đồng mà thể rằng “Đời tôi chưa bao giờ bán, hoặc cho, tặng ai một mét vuông đất của Nhà thờ”. Băng ghi âm, ghi hình của Linh mục Bích giờ vẫn còn ở Giáo xứ Thái Hà, ai muốn xem, xin đến tận nơi.

Vậy vì sao đến lúc này UBND TP đã đưa ra chứng cứ? Chấp nhận việc tranh luận dựa vào chứng cứ, bỏ qua cái cung cách cả vú lấp miệng em “không có cơ sở cho việc đòi lại” như xưa nay vẫn làm. Câu hỏi này, chắc phải dành cho UBND TP Hà Nội.

Nhưng tôi, theo suy đoán của mình qua tìm hiểu, thì ngày 22/8/2008, trong cuộc gặp với Thiếu tướng Nguyễn Đức Nhanh, linh mục Vũ Khởi Phụng và các linh mục đã đòi được có chứng cứ những giấy tờ liên quan, nếu có chữ ký của Linh mục Bích đã bàn giao, chuyển quyền sở hữu tài sản. Thiếu tướng Nguyễn Đức Nhanh đã hứa sẽ báo cáo với TP. Ngày 25/8/2008, đột nhiên công an mời Linh mục Phụng và các linh mục khác (Trừ linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong?) đến để “thương thuyết về đất đai”. Linh mục Phụng và các linh mục khác đều khấp khởi, nhưng khi đến nơi, các vị được cho xem những giấy tờ này và lập biên bản, yêu cầu đưa ảnh tượng về. Linh mục Khải thắc mắc: Có những chỗ không giống lời và chữ viết, chữ ký của Linh mục Bích. Linh mục Phụng yêu cầu cho chúng tôi về nghiên cứu, nếu có biên bản bàn giao chuyển nhượng bởi linh mục Bích và có chữ ký của Ngài.

TP Hà Nội chắc đã vui sướng khi nghĩ rằng: Với những cái gọi là “chứng cứ” trên, lại có chữ ký của “Linh mục Bích” mà họ khẳng định đó là thật, thì chắc các Linh mục Dòng Chúa Cứu thế chỉ có việc im lặng mà vác ảnh tượng về vì chắc các tu sĩ cũng không thể hiểu được tính pháp lý của các văn bản, chắc họ cũng chỉ nghĩ “QUẢN LÝ” = QUYỀN SỞ HỮU mà thôi.

Và ngày 26/8/2008, TP Hà Nội đã chuyển những “chứng cứ” trên. Đồng thời hệ thống truyền thông ra sức tô vẽ, cố nhắm mắt để đánh đồng và đánh lừa nhân dân cả nước rằng “quản lý = quyền sở hữu”. Lại còn “chứng cứ” này được cung cấp ngày 19/8/2008 cho các báo để định hướng lên án, đấu tranh? (Báo HNM)

Nhưng, các cơ quan chức năng đã quá… tưởng bở nên đã đi một bước mạo hiểm.

Khi tiếp xúc với các cái gọi là “chứng cứ” các linh mục mới giãy nãy lên rằng: Các ông nói thế là sai, đây đâu phải là văn bản chuyển nhượng sở hữu, không có cơ sở pháp lý ở những văn bản này. Chuyển nhượng phải có giấy ủy quyền của chủ sở hữu, người quản lý không thể chuyển nhượng.

Và tai hại thay, các tu sĩ lại hiểu được từ QUẢN LÝ không phải là QUYỀN SỞ HỮU, không như hệ thống truyền thông và UBND TP muốn họ hiểu.

Vậy là một công văn trả lời, phản bác, đồng thời vạch ra hàng loạt những mâu thuẫn mà UBND TP Hà nội khó mà trả lời, đi những chứng cứ có tính pháp lý được cấp tốc gửi đến UBND TP Hà Nội và các cơ quan.

Sức mạnh chuyên chính vô sản vào cuộc

Khi phản ứng của Nhà thờ Thái Hà đã rõ việc không chấp nhận những cái gọi là chứng cứ mà không có cơ sở pháp lý cho việc chiếm đoạt kia, đồng thời khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Trong thời gian UBND TP chưa cung cấp được đầy đủ những chứng cứ đủ cơ sở pháp lý để chứng minh quyền sử dụng đất đai, tài sản trên, thì đất đai tài sản trên vẫn đương nhiên thuộc Dòng Chứa cứu thể - Giáo xứ Thái Hà.

Chắc không ngờ trước phản ứng này khi đi một nước cờ mạo hiểm, nên khi mưu chước đó không thành công, Nhà nước lại sử dụng lại con bài xưa nay của chính quyền: súng, nhà tù. Vậy nên ngày 27/6/2008 Nhà thờ gửi văn bản phản đối, thì ngay lập tức, các phương tiện thông tin đại chúng đã loan tin “Khởi tố vụ án hình sự” tại 178 Nguyễn Lương Bằng. Chiều hôm đó, các giấy triệu tập đã gửi đi.

Tối đó, nhiều khác lạ đã xảy ra trên khu đất đang được mọi người đến cầu nguyện, các chiến sỹ công an đã dọn bàn kê ra ngay giữa đường đi của đoàn Cầu nguyện, cố tình khiêu khích giáo dân, linh mục đang hát Thánh ca bằng những lời lẽ xúc phạm tôn giáo trắng trợn như “tao ra đập nát cái tượng cho xem, có lệnh cái thì đ.m. tao đập tan hết. Chúa gì mà thắp toàn hương muỗi, Chúa đểu, toàn con chiên đểu, dân nhà quê mới lên, mấy thằng điên…” Đến khi tôi hỏi: “Các anh là lực lượng vũ trang nhân dân, mà xúc phạm tôn giáo một cách trắng trợn như thế à” họ lại càng khả ố hơn, “mày có cái máy ghi âm đểu…” và những lời lẽ không thể nhắc lại mà không thấy ngượng với chính mình.

Thực ra, cái quyết định khởi tố không lạ, khi mà hệ thống truyền thông độc tài, độc quyền một chiều đã mất công sức tô vẽ hình ảnh giáo sĩ, giáo dân Thái Hà ngày càng nên gớm ghiếc cho toàn xã hội xem cả mấy tháng nay, luôn kết tội họ “vi phạm pháp luật”…

Những tưởng Nhà nước đã muốn bắt đầu đối thoại dựa trên các cơ sở pháp lý, nhưng chắc khi dùng những chứng cứ mà tự mình thấy đã… thua, thì việc dùng sức mạnh của súng đạn là điều dễ hiểu, vì họ phải… thắng.

Nhưng, người giáo dân thì nói: “về mặt pháp luật, cần phải khởi tố một vụ án chiếm đoạt tài sản đất đai của Dòng Chúa cứu thế - Xứ Thái Hà , và vụ án vi phạm luật đất đai mà giáo dân đã phát hiện. Chính họ mới là những người vi phạm pháp luật trắng trợn, bất chấp pháp lý cũng như đạo lý. Việc chúng tôi đang bảo vệ tài sản của mình là chính nghĩa, việc đập đổ bức tường là chính đáng, vì nó là bức tường trái phép xây dựng trên đất của chúng tôi đã bị chiếm đoạt trái phép”.

Sáng 28/8/2008 một đoàn cảnh sát đông đúc, ào ào như sôi đã đến cưỡng chế ba giáo dân lên Công an. Giáo dân Thái Hà bước vào một thử thách mới.

Như vậy, bước tiếp theo của giáo dân Thái Hà trên còn đường đòi công lý, sự thật quá nhiều gian nan sẽ còn những khúc quanh bi tráng.

Phía Nhà nước, nếu lấy cách hành xử dùng bạo lực, quyền lực để mong che lấp một sự thật, đảo lộn phải trái, trắng đen, thì là một cách đổ dầu vào lửa.

Tôi chợt nhớ đến câu thơ của một nhà thơ dân gian (Lê Mai Đậu) rằng:

“Đẩy người đến chỗ cầm dao
Cha con Bá Kiến, thằng nào cũng… ngu”.

Là những người công giáo, bạn nghĩ gì về những điều đã và sắp xảy ra? Người công giáo phải làm gì để Thái Hà không cô đơn, để công lý, sự thật được sáng tỏ?

Riêng tôi, tôi nguyện cầu cho Hòa Bình sớm được thực hiện, đem an lành vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm.

Hà Nội, ngày 28 tháng 8 năm 2008

................................


THÁI HÀ BẮT ĐẦU BỊ TRẤN ÁP
TU SĨ VÀ GIÁO DÂN CAN TRƯỜNG PHẢN ĐỐI

Lạc Việt (Câu lạc bộ nhà báo tự do
Ghi nhanh giữa các tu sĩ và giáo dân)

“Hai ông bà ỏ trong một căn nhà nhỏ, trong một con ngõ nhỏ thuộc phố Khâm Thiên. Cả hai tuổi gần 70. Hằng ngày trên chiếc xe máy dream đã cũ ông vẫn chở bà chở bà đi lễ cầu nguyện. Nhưng hôm nay không còn nữa. Vì hai ông bà đã bị bắt sáng nay”. Người dân ỏ sân nhà thờ cho biết.


CÔNG AN DÙNG HƠI CAY VÀ DÙI CUI ĐIỆN ĐÁNH GIÁO DÂN THÁI HÀ ÐỔ MÁU

Các giáo dân còn cho biết: Khoảng 9g họ nhận được tin công an bao vây nhà ông. Khi các giáo dân và tu sĩ trong giáo xứ đến được nhà ông thì chuyện của ông đã xong: Công an đã giải ông đi.

Giáo dân kể: “Khoảng 8g công an mời bà Hợi, vợ ông Lân, đi lên đồn công an. Bà nói: “Khi nào chồng tôi về thì tôi đi” . Ông không về được. Họ ép bà đi. Các tu sĩ và giáo dân đến phản đối việc bắt người trái phép.

Một tu sĩ nói: “Nếu các anh sai luật bắt người đúng luật thì các anh vào bắt đi. Anh cán bộ và các công an đi ra. Họ gọi điện với nhau í ới. Gần 11 h trưa họ mang đến hai cái giấy bắt bị can. Họ áp giải bà Lân đi.

Khoảng 11 h, công an xuống nhà thờ Thái Hà, họ ra khu đất tranh chấp. Một nữ công an nói có lệnh triệu tập bắt chị Nhi. Chị không muốn đi lúc này. Chị bảo đến chiều. Công an vào dung sức lực lôi chị đi. Các giáo dân khác vẫn bình tĩnh cầu nguyện.

Khoảng 12g trưa, đông đảo giáo dân cùng các tu sĩ vẫn cầu nguyện ở khu đất tranh chấp. Buổi cầu nguyện kéo dài khoảng 15 phút. Các tu sĩ thông báo một số giáo dân bị bắt. Tất cả đồng thanh nói tiếng “ không sợ!” Các tu sĩ cũng xin các giáo dân chỉ cầu nguyện. Ai có đến làm gì, có bắt các cha đi nữa, thì cũng cứ ngồi im cầu nguyện. Không lên tiếng. Không cử động.

Khoảng 14g 30 lại có một đoàn tu sĩ và giáo dân cầu nguyện. Xong thấy họ rước 1 thánh giá và 1 ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đi. Họ đi hàng một đi đâu? Công an hỏi? Chúng tôi đi theo. Họ đi hàng một rất trật tự. Người hai bên đường đổ xô ra nhìen họ mà không hiểu gì. Có người nói không biết hôm nay nhà thờ lễ ở đâu ấy nhỉ?

Tại cửa trụ sở công an quận Đống Đa. Họ cầu nguyện. Họ trưng các tấm bìa viết vội: “Phản đối bắt người oan khuất”. “ Phản đối bắt người vô tội”. “Giáo dân Thái Hà đồng trách nhiệm”. "Phản đối bắt dân lành”.

Các cảnh sát trật tự hối hả chặn hàng rào và dòng dân ra khỏi cổng. rồi họ giăng thừng bên hè phố không cho giáo dân đứng ra khỏi thừng. Có rất nhiều công an và phóng viên báo đài đưa tin. Một xe của Đài Truyền hình Hà Nội cứ ra vào suốt.

Chúng tôi thấy 1 linh mục và 1 giáo dân đi vào bên trong cổng. Khoảng 10 phút thì đi ra. Tay chị giáo dân cầm một túi. Tôi hỏi: Chị tên gì? - Thuỷ. Chị vào trong làm gì. Tôi xin họ đưa thuốc cho bố mẹ tôi. Hai cụ bị bệnh huyết áp” Gặp được hai cụ không? – Không! Họ lừa tôi. Họ dẫn đi lòng vòng và không cho tôi gặp hai cụ”.

Khoảng 16 h 30 có đông công an 3 sao hai gạch đi ra. Dân chúng nhao nhao. Một linh mục ra hiệu cho dân yên lặng. Ông cũng ra lệnh cho các nhân viên thu các tấm bìa viết các lời phản đối.

Chị mang thuốc lúc nãy len đến ông công an nói: “Trả bố mẹ tôi cho tôi! Mẹ tôi hiền lành thế chứ có tội gì mà các ông bắt mẹ tôi?”

Hai ba linh mục đến trước ông công an. Hai bên nói chuyện với nhau. Một linh mục nói to: “Chúng tôi cùng trách nhiệm! Chúng tôi cầu nguyện như nhau. Chúng tôi hành động như nhau. Sao không bắt chúng tôi mà lại bắt dân của chúng tôi? Ông công an nói: “Chúng tôi bắt người đúng luật! Các ông có thể về hỏi các luật sư!” Rồi tất cả đòi được cùng nói chuyện với ông. Ông chỉ đồng ý tiếp một số. Hai bên không thoả thuận được. Ông công an đi vào. Đoàn người còn ở lại trên vỉa hè.

Các cảnh sát viên Công an ưu tiên cho các phóng viên đứng chụp ảnh ghi hình. Chúng tôi thêm được như thế. Nhưng hễ ra vị trí ấy chúng tôi liền bị thổi còi.

Tôi hỏi một anh mặt tuấn tú: “Anh đến đây làm gì? – Tôi theo để phản đối việc bắt bố tôi!. Họ vừa bắt bố tôi lúc nãy. Cách đây 1 tiếng. Họ bắt ở chỗ cụ bán sơn mài. Họ đưa cụ về nhà định khám nhà. Chúng tôi khoá cửa nên họ không vào được.” Bao nhiêu công an? Khoảng 5 chục. Nhiều hơn bắt kẻ buôn bán ma tuý. "Cụ tên gì? – Lê Quang Kiệm. Ông cụ thái độ thế nào? Bố tôi bình tĩnh không nói gì. Bố tôi vững vàng lắm!” Còn mẹ anh và các anh thế nào? “Chúng tôi chịu đựng được!” “Chúng tôi tự hào và an tâm về bố tôi”.

Tôi rút vào một góc nhìn toàn cảnh xem thế nào. Thì đây; Khoảng gần 2 trăm người gồm tu sĩ và giáo dân đứng hai bên cổng Công an Quận Đống Đa, phố Thái Hà. Cảnh sát trật tự, giao thong an ninh và các phóng viên trước họ và trong họ. Đông người trong khu vực ra đứng xem từ bên kia con phố. Người qua đường đi chậm lại và đưa mắt nhìn nhưng cứ bị cảnh sát giao thong thổi còi và huơ gậy thúc đi mau.

Lúc này, gần 18g, tu sĩ và giáo dân Thái Hà vẫn đang ở đồn Công an. Vẻ mặt đầy thành kính và quyết tâm. Lúc họ đọc kinh, lúc họ yên lặng. Họ còn ngồi đấy đến bao giờ? Họ hát những lời hát du dương và cảm động! Tôi không quên được hình ảnh bà cụ đứng bên công an tay giơ tấm bìa ghi nội dung phản đối và miệng đọc kinh. Trông sao tự tiên, hiên ngang, hiền lành và bình an!

Nguồn :

Chúa cứu thế

Thursday, August 21, 2008

Hèn nhục diễn ca.

Hèn Nhục diễn ca.


Hát Vần Lân ăn mày.

Ca khai mạc lễ hội 1.000 năm Thăng Long

Dành cho ca sĩ có lý lịch tốt.

Đề nghị cho em Thu Hiền hay em Thu Tiền, Thu Ngân.

Bên Chèo, Quan Họ, Hát Xẩm gì đó lên trình diễn.

Tuy chưa tới lễ hội nhưng phải đặt bài trước,

Còn kiểm duyệt tùm lum, lâu lắm.

Điệu nhạc nầy lai Tàu.

Hồ Thị An Hạ.

Tối tác.

Con cắn cỏ lạy ông đi qua,

Van nài bà bước lại.

Lạy quan Tầu ngàn lạy

Vái cụ Mẽo vạn lời.

Con xin hát mời:

Chúc lời vạn đại,

Con thằng mất dạy, là đứa vô nghì.

Phận dốt, đầu chì,

Bắc Kì Việt Cộng, là Bắc Kì Việt Cộng.

Nghèo cùn thắt họng,

Gõ lon thay trống.

Cố cất giọng ca, cất giọng mà ca:

Rỗng tuếch ba hoa

Tài gì nói thật, hết bịnh còn tật.

Ngu lâu gà gật, trật lỗ chân trâu.

Kiến tụ ruồi bâu.

Một bầy vong quốc. Là một bầy mãi quốc, mãi quốc.

Bầy trò lấc cấc, kinh tế lụn tàn,

Nợ nần tràn lan, ngập đình sập miễu.

Lòi mặt chó đểu, phơi thói gian manh.

Cúi lạy đàn anh, đệ nhứt Trung Cộng,

nhứt quan thầy Trung Cộng, Trung Cộ. ộ. ộ.ng.

Cái đám lật lọng, là thằng Nhựt lùn,

Nó xô xuống bùn, con khen rối rít,

Rồi con ôm đít con hít,.. ôm hun ôm hít.

Một bầy con nít, Thái Mã Lèo Phi,

Miến Điện, Khờ Me xạo ke,

Đánh lén.

Đánh lén, đánh lén, sợ ai mà kén !.

Phận con phận hèn, nhà rách ten beng !

Tổng Bí đê hèn, con ghèn, đầu chốc.

Nói đã muốn khóc, van lạy quý quan

Giàu có xài sang, tiền vàng rủng rẻng.

Xin cho vài khoẻn, một ít đô la

Biểu về bán cha thời con bán tuốt.

Bán tuốt là con bán tuốt… bán tuốt luốt.

Trên dưới thông suốt từ đảng tới đoàn,

Đứa nào cãi ngon, con cho xe cán.

Thằng nào láng cháng, cho mắc bịnh điên.

Thanh niên ưu phiền,

Có xì ke thuốc lắc.

Dân tình chết chắc , bởi lũ cộng gian.

Cộng gian là Việt Cộng gian… tài gan ăn cướp.

Dân tàn Xơ Mướp cứ cướp không chừa.

Dù có chẳng ưa, dân ai dám nói.

Dám nói, dân nghèo làm sao dám nói.

Hở lời bị trói, lộ ý phải cùm.

Quy hoạch tùm lùm, cái quần cũng lột.

Lột quần là Cộng Sản cướp lột cả quần.

Cho cái tội mừng hồi nó vô, bày bây mở tiệc.

Mở tiệc là đãi tiệc… đãi đồ chết tiệt.

Là Việt Cộng hèn.

Giặc đánh mấy phen… ngậm im thinh thích.

Im chẳng dám ho hen, là chẳng dám cả ho hen.

Cán lớn tới đảng viên quèn.

Một bầy ăn cướp, bầy ăn cướp, ăn cướp.

Cái gì cũng bợ, bợ.. bợ.. bợ.

Ợ..ợ..ợ.. ăn ợ.

Khôn nhà dại chợ, mang nợ kẻ thù.

Tróc thuế lu bù trả vay nặng lãi.

Không cho ai cãi, mãi mãi u mê.

Việc làm tởm ghê …cái quân Việt Cộng.

Giở giọng xin tiền, xin tiền.. tiền.. tiền.

Con cắn cỏ xin tiền, lạy bà đi lại,

Cắn cỏ lạy ông đi qua, là con lạy ông đi qua.

Hồi đầu.

Hồ Thị An Hạ. Chép y nguyên bổn chánh.

Bài nầy vừa ca gõ lon vừa múa Tuý Quyền;

Múa minh họa cho Đậm Đà Bản Sắc dân tộc… Tàu.

He he he he............xin phép Chủ Tiệm Tạp hóa chôm bài này zìa blog nheng.